Lục Cảnh Nhiên ở thành phố A ngây người một ngày, sáng sớm hôm sau lại ngồi máy bay tới đoàn phim. Thời Yên thật vất vả về đến nhà, tự nhiên không có đạo lý ở một ngày đã đi, cô và Lục Cảnh Nhiên thương lượng tốt, một tuần sau tới đoàn phim tìm anh.
Buổi sáng tiễn Lục Cảnh Nhiên đi, Thời Yên gọi điện thoại cho Thời Xảo, bảo cô ấy cùng mình đi dạo phố làm đẹp.
“Chị nào có nhàn như nhị tiểu thư em, chị còn phải đi làm kiếm tiền.”
“……” Thời Xảo tiện tay phân phó cấp dưới, đeo túi xách vào thang máy xuống lầu. Thấy Thời Xảo từ trong công ty đi ra, Thời Yên hạ cửa sổ xe, vẫy tay với cô ấy: “Chị ơi, ở đây.”
Thời Xảo đi qua, kéo cửa xe ngồi ở bên cạnh Thời Yên: “Em muốn mua cái gì?”
“Tuỳ tiện mua quần áo túi xách trang sức gì đó.” Cô nói rồi lấy trong túi ra một tấm thẻ, quơ quơ trước mặt Thời Xảo, “Trước khi đi chồng em cho em, bảo em tuỳ tiện tiêu.”
Thời Xảo: “……”
Em ấy thật sự không phải tới tú ân ái?
Chuyện sau đó thực tế chứng minh, Thời Yên thật sự tới mua mua mua, cô không chỉ có mua cho chính cô, còn mua rất nhiều đồ cho chị mình. Thời Xảo thay một váy đi ra, Thời Yên nhiệt liệt vỗ tay: “Cái này đẹp, mua cái này đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)