Ấn tượng của Lục Cảnh Nhiên đối với bố mẹ Thời Yên có thể nói là cực kỳ không tốt —— vào lúc anh và Thời Yên yêu nhau họ tìm mọi cách chia rẽ bọn anh, ngay cả sau khi anh và Thời Yên kết hôn cũng vẫn uy hϊế͙p͙ Thời Yên rời khỏi anh.
“Được, ngày mai anh hỏi đạo diễn Uông sắp xếp, tìm thời gian trở về cùng em.”
“Dạ, chồng là tốt nhất!” Trước đấy Thời Yên còn sợ Lục Cảnh Nhiên có khúc mắc với cha mẹ cô, không muốn đi gặp bọn họ, hiện tại anh sảng kɧօáϊ đáp ứng như vậy, Thời Yên thật sự rất vui. Quả nhiên chồng đối xử với cô tốt nhất!
Có điều nhiệm vụ đóng phim của Lục Cảnh Nhiên xác thật khẩn trương, thương lượng với đạo diễn Uông rất nhiều lần, cuối cùng có một ngày nghỉ là một tháng sau. Lục Cảnh Nhiên trước tiên bảo Đàm Ninh đi giúp mình chọn quà, sau đó cùng Thời Yên quay trở về thành phố A.
Khi cách ba năm, lại một lần bước vào đại trạch Thời gia, hai người đều ăn mặc long trọng. Lục Cảnh Nhiên chạy xe đến ngoài cổng, chờ quản gia mở cổng cho họ. Thời Yên ngồi ghế lái phụ khụ một tiếng, nghiêng đầu nói với Lục Cảnh Nhiên: “Chồng à, chờ lát nữa anh gặp bố mẹ em đừng khẩn trương.”
Lục Cảnh Nhiên nhìn cô một cái: “Anh cảm thấy hình như em tương đối khẩn trương.”
“À thì, có chút……” Xét cho cùng ở trong trí nhớ của cô, bố mẹ Thời không phải người dễ ở chung.
Lục Cảnh Nhiên cầm tay cô đặt ở bên cạnh người, dịu dàng nói: “Đừng sợ, anh và em cùng nhau.”
“Ừm!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)