Thức đêm thật sự sẽ đột tử.
Thời Yên: “……”
“Anh cho rằng tôi không biết tác hại của thức đêm sao? Nhưng mà tôi…… không khống chế được nó!”
Lục Cảnh Nhiên nghiêm túc nói: “Tôi sẽ khống chế giúp em.”
Thời Yên: “……”
“Không phải, có đôi khi viết bản thảo, chỉ buổi tối mới có linh cảm.” Thời Yên không biết Lục Cảnh Nhiên sẽ giúp cô khống chế như thế nào, chỉ có thể tìm lý do thuyết phục anh. Lục Cảnh Nhiên không chút lưu tình vạch trần cô: “Đó chỉ là cái cớ để ban ngày em lười biếng.”
“……” Một người máy như anh sao mà biết được?
Vì buổi tối không thức đêm, Thời Yên ăn sáng xong liền chuẩn bị tới thư phòng…… Ngẩn người với Word. Sau khi cô ăn xong, Lục Cảnh Nhiên chủ động thu dọn bát đũa, bắt đầu vào phòng bếp rửa bát. Thời Yên lại thầm khen anh một hồi, trong lúc vô ý thấy tem mác trêи quần áo của anh còn chưa cắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)