Lục Cảnh Nhiên tới phòng thay đồ thay quần jean, ánh mắt mấy chị nhân viên tư vấn đồng loạt nhất trí quét về phía đôi chân thon dài thẳng tắp của anh. Thời Yên cũng không nhịn được nhìn vài lần, sau đó ra vẻ đứng đắn hỏi: “Thế nào, vừa người không? Mặc thoải mái không?”
Lục Cảnh Nhiên nói: “Ừm.”
Nhân viên tư vấn cười tủm tỉm nói: “Anh mặc bộ này rất đẹp trai, không bằng mặc luôn đi, để tôi đi gói đồ cũ lại cho anh.”
Lục Cảnh Nhiên lại nghiêng đầu nhìn Thời Yên, Thời Yên lập tức có cảm giác phú bà bao nuôi tiểu thịt tươi: “Khụ, vậy tính tiền đi.”
“Dạ, xin hỏi cô có muốn mua cái áo khoác nữ này không ạ?”
“Mua, tính cả đi.”
Che lại bi thương trong tim, cô nhìn đôi giày Lục Cảnh Nhiên đi: “…… Đôi giày anh đi có phải cũng không vừa chân không.”
“Đúng vậy, nhỏ hơn một số.”
“……” Thời Yên ngừng một chút, không sao đâu Thời Mỹ Lệ, không phải mày cũng ở trong trò chơi nuôi đàn ông sao? Ờ, bớt một ít trêи người đàn ông trong trò chơi là có thể nuôi tiểu thịt tươi, “Vậy chúng ta đi mua giày đi.”
Vì phối hợp với quần áo của Lục Cảnh Nhiên, Thời Yên chọn cho anh một đôi giày lười. Lúc Lục Cảnh Nhiên thay giày, cô phát hiện anh không đi tất, cũng phải, cũng không thể cả tất của người qua đường cũng không buông tha. Ấy, cho nên…… anh mặc qυầи ɭót không???
Ánh mắt Thời Yên không tự chủ được dịch tới vị trí nào đó trêи người anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)