Phương Ngữ Y ra vẻ sợ hãi lùi lại vài bước, lí nhí đáp: "Bác sĩ nói chỉ là bị thương ngoài da thôi ạ, xử lý xong là không sao đâu. Còn tại sao bạn ấy bị thương thì cháu cũng không biết. Cháu đi ngang qua nhà máy phân bón thì thấy bạn ấy nằm dưới đất nên đã cõng bạn ấy đến đây ạ."
Phương Ngữ Y vừa dứt lời, Viên Viên liền nhắc cô cẩn thận. Ngay lập tức cô bị một lực đẩy mạnh từ phía sau khiến cô nhào về phía trước.
Cô thuận thế ngã xuống đất, nhưng đã khéo léo dùng kỹ thuật để bản thân không bị đau. Đôi mắt mở to vẻ kinh hoàng quay đầu lại, cô bắt gặp gương mặt giận dữ đến biến dạng của Lưu Tiểu Vân.
Mẹ Lưu nhíu mày, sau khi đỡ Phương Ngữ Y dậy, bà quay sang quát mắng con gái: "Tiểu Vân, sao con lại bắt nạt bạn học như vậy?"
Cha Lưu thấy con gái ở nơi công cộng mà lại gào thét như một kẻ mất trí, trong lòng vô cùng ngán ngẩm, nhịn không được liền quát lớn.
"Lưu Tiểu Vân! Con ăn nói với mẹ thế à? Mau xin lỗi mẹ và bạn học ngay!"
Lưu Tiểu Vân sững sờ trước tiếng quát nạt của cha. Cô ta ngẩn người ra một lúc rồi òa lên khóc nức nở: "Cha mắng con... sao cha lại mắng con chứ..."
Phương Ngữ Y nhìn Lưu Tiểu Vân đang vô cớ gây sự, lặng lẽ lùi ra khỏi vòng tay của mẹ Lưu, lí nhí nói: "Thưa cô chú, nếu không còn chuyện gì nữa thì cháu xin phép về trước ạ. Muộn thế này rồi mà chưa về cha mẹ cháu sẽ lo lắng lắm."
Cha Lưu nhìn Phương Ngữ Y đang cúi đầu, nói năng nhỏ nhẹ ngoan ngoãn, bèn bảo vợ: "Bà đưa con bé về đi, muộn thế này con gái đi đường một mình không an toàn đâu."
Mẹ Lưu gật đầu tán thành. Bà cảm thấy vô cùng mệt mỏi trước sự ngang ngược của con gái, chỉ muốn tránh đi để chồng tiện dạy dỗ.
Ai ngờ lúc này Lưu Tiểu Vân lại lao tới nắm chặt lấy tay bà, hét lớn: "Cha, mẹ, người đánh con chính là Phương Ngữ Y! Hai người..."
"Lưu Tiểu Vân, cậu... cậu..." Phương Ngữ Y lập tức nhập vai một đóa hoa trắng nhỏ yếu đuối, nước mắt lã chã rơi như mưa. Cô run rẩy chỉ tay vào Lưu Tiểu Vân, ra vẻ uất ức đến mức nghẹn ngào không nói nên lời.
Trong mắt Lưu Tiểu Vân, hành động này của Phương Ngữ Y là do sợ hãi đến mức cứng họng.
Nhưng trong mắt cha mẹ Lưu, đó lại là biểu hiện của một đứa trẻ bị hàm oan và uất ức tột cùng. Vì tính tình vốn yếu đuối, không giỏi tranh luận nên mới chỉ biết khóc vì tủi thân như vậy.
Lưu Tiểu Vân càng thêm lấn lướt: "Hôm nay mày chết chắc rồi! Tao sẽ bảo cha tao bắt mày đi tù!"
Phương Ngữ Y bị dồn ép liên tục lùi lại phía sau, giọng đứt quãng: "Cậu... cậu..."
Lưu Tiểu Vân khí thế bừng bừng, nhớ lại những đòn đau trước đó, cô ta muốn nhân lúc có cha mẹ ở đây để đòi lại cả vốn lẫn lời.
Nhìn gương mặt xinh xắn kia, ngọn lửa ghen tị lại bùng lên, cô ta giơ tay định tát mạnh vào mặt Phương Ngữ Y. Trong lòng thầm nghĩ nếu hủy hoại được gương mặt đáng ghét này thì tốt biết mấy.
Thế nhưng cái tát đó chưa kịp giáng xuống đã bị mẹ Lưu nhanh tay tóm chặt lấy giữa không trung.
"Lưu Tiểu Vân! Cậu quá đáng vừa thôi! Tôi tốt bụng cõng cậu đến bệnh viện, sao cậu lại có thể đối xử với tôi như vậy? Bộ dạng nhếch nhác của cậu tối nay không phải là điều tôi muốn thấy. Cậu bị thương thế này, sao không tự nhìn lại bản thân mình đi? Ở trường cậu cậy có thầy Lý che chở, có cha làm Cục trưởng Công an nên muốn bắt nạt ai thì bắt nạt. Chuyện tối nay biết đâu là do ai đó căm ghét trả thù cậu thì sao? Tối nay người ta có lẽ chỉ đánh dằn mặt cậu một trận thôi, nhưng nếu cứ tiếp tục ngang ngược như vậy, sau này gặp phải kẻ liều mạng hơn, cậu không sợ bị trả thù tàn khốc hơn sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)