Nữ sinh to khỏe kia giật mình tỉnh táo lại, lắc đầu lia lịa: "Không, không phải đâu, chúng em chỉ... chúng em chỉ nhận tiền làm việc thôi. Tiền đây, trả hết cho chị, chúng em đi ngay đây ạ."
Nói rồi cô ta run rẩy móc hết tiền trong người ra đặt xuống đất, loạng choạng định đứng dậy nhưng đôi chân mềm nhũn không đứng vững nổi, đành vừa bò vừa lết trốn thật nhanh.
"Khoan đã! Mang theo người của các người đi. Còn nữa, tốt nhất là biến khỏi thị trấn Tây Vân đi, nếu không thì cứ đợi bị cảnh sát mời đi uống trà nhé." Phương Ngữ Y lạnh giọng cảnh cáo.
Lưu Tiểu Vân phát ra một tiếng thét thảm thiết, nước mắt nước mũi tèm lem chảy ròng ròng trên mặt đất.
"Lưu Tiểu Vân, nói thật cho cậu biết, lần trước bị Trần Thiến hại ngã từ trên cây xuống, tôi đã chết đi một lần rồi. Tôi đã đi dạo một vòng dưới địa ngục nên chẳng còn gì để sợ nữa đâu. Sáng nay đã dạy cho cậu một bài học, nếu biết điều mà nhịn đi thì chuyện này coi như xong, sau này nước sông không phạm nước giếng. Vậy mà cậu cứ thích đâm đầu vào chỗ chết, cậu thực sự muốn tôi phế bỏ cậu luôn đúng không?"
Nói rồi Phương Ngữ Y làm bộ dọa dẫm, hung hăng tăng thêm lực ở bàn tay đang đè chặt đầu Lưu Tiểu Vân.
Lưu Tiểu Vân lúc này thực sự đã sợ đến phát khiếp, vội vàng nhận sai: "Phương Ngữ Y, tớ... tớ sai rồi. Tớ hứa từ nay về sau không dám nữa đâu. Cậu tha cho tớ đi, làm ơn tha cho tớ đi mà."
Thấy Lưu Tiểu Vân đã chịu thua, Phương Ngữ Y lúc này cũng đã đỡ mỏi chân nên buông tóc cô ta ra.
Ai ngờ cô vừa đứng dậy, Lưu Tiểu Vân đã nhặt một hòn đá ném mạnh vào bắp chân cô.
Phương Ngữ Y nhanh nhẹn nghiêng người tránh được, xoay người đá liên tiếp hai cú vào người đối phương.
Sau vài đòn cảnh cáo, Lưu Tiểu Vân hoàn toàn kiệt sức không còn dám giở trò gì nữa, Phương Ngữ Y mới dừng tay.
Lúc này Lăng Linh ôm hai chiếc cặp sách lo lắng tiến lại gần: "Đánh cậu ta thành ra thế này, ngộ nhỡ cậu ta về mách cha mẹ thì sao?"
Phương Ngữ Y chẳng hề sợ hãi, nhận lấy cặp sách của mình khoác lên vai: "Tớ có cách để bản thân không liên quan gì hết. Cậu nhặt hết chỗ tiền dưới đất lên đi, sau đó cùng tớ đỡ cậu ta dậy đưa đến bệnh viện."
Lăng Linh không nói gì thêm, tiến lên nhặt tiền bỏ vào cặp, sau đó cùng Phương Ngữ Y mỗi người một bên vực Lưu Tiểu Vân đi.
Ra khỏi khu vực nhà máy phân bón, khi Viên Viên nhắc nhở có người phía trước, họ liền dừng lại. Phương Ngữ Y cõng Lưu Tiểu Vân trên lưng, Lăng Linh đi bên cạnh hỗ trợ, cả hai chạy nhanh đến bệnh viện.
Đến bệnh viện, Lăng Linh theo lời Phương Ngữ Y trở về nhà họ Phương trước, còn Phương Ngữ Y thì mượn điện thoại của bệnh viện gọi điện báo cho cha mẹ Lưu Tiểu Vân.
Đồn cảnh sát cũng không xa bệnh viện là mấy, nên khi vết thương của Lưu Tiểu Vân còn chưa xử lý xong thì cha mẹ cô ta đã đến nơi.
Phương Ngữ Y ngồi bệt ở hành lang, quần áo lấm lem đầy bụi đất, trông vô cùng nhếch nhác và sợ hãi. Cha mẹ Lưu Tiểu Vân vừa đến nơi đã thấy cảnh tượng đó.
"Cháu gái ơi, vừa nãy là cháu gọi điện cho cô chú phải không? Tiểu Vân nhà cô đâu rồi?" Mẹ Lưu vội vàng chạy đến trước mặt Phương Ngữ Y hỏi dồn dập.
Phương Ngữ Y làm bộ như bị dọa cho giật mình, co người lại run rẩy rồi mới loạng choạng đứng dậy, chỉ tay về phía phòng bác sĩ: "Bác sĩ đang xử lý vết thương cho bạn ấy ở bên trong ạ."
"Vết thương có nặng không? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?" Cha Lưu cũng sốt ruột lên tiếng hỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



