Mụ ta hừ một tiếng: “Bà đây chưa từng làm là chưa từng làm! Cô muốn bôi nhọ tôi, nằm mơ đi!”
“Tiêu Vãn Ca, cô bớt hắt nước bẩn ở đây đi! Rõ ràng là cô tâm địa độc ác, cô lại vu oan cho mẹ tôi, cô...” Chiến Hoành Đạt muốn quát mắng Tiêu Vãn Ca vài câu. Nhưng Tiêu Vãn Ca trên mặt nở nụ cười dạt dào, liếc nhìn Từ Mỹ Phượng nói: “Đại nương hùng hồn nói chưa từng làm như vậy, thế bà dám thề không? Bà dám chỉ tay lên trời thề rằng bà chưa từng đánh mắng Chiêu Chiêu không? Nếu bà dám thề, thì tôi sẽ tin bà. Không những tin bà mà còn dập đầu xin lỗi bà. Nếu bà không dám, thì tức là bà đang nói dối!”
Tất cả mọi người đều vì câu nói này mà quay đầu nhìn về phía Từ Mỹ Phượng. Từ Mỹ Phượng chưa từng làm, tự nhiên là dám thề rồi, bọn họ tin tưởng mụ ta.
Mà Từ Mỹ Phượng lúc nãy thì không sợ, mụ ta tuy mê tín, tin rằng trên đầu có ông trời. Nhưng... mụ ta cảm thấy ông trời làm sao mà quản được nhiều chuyện như vậy. Chắc chắn không quản đến chỗ mụ ta đâu.
Nhưng bây giờ, nghe nói phải thề, mụ ta đột nhiên lại không dám nữa. Lời thề thứ này không thể tùy tiện phát ra được. Vốn dĩ ông trời không chú ý đến mụ ta, không quản đến chỗ mụ ta. Nếu mụ ta thề mà thu hút sự chú ý của ông trời thì làm sao? Nếu lúc đó ông trời, thực sự trừng phạt mụ ta thì làm sao?
Mụ ta bắt đầu có chút sợ hãi, giữa hàng lông mày hung ác ẩn hiện một tia hoảng loạn.
Nếu Từ Mỹ Phượng sau lưng thực sự từng đánh mắng đứa trẻ Cẩn Chiêu, thì chỉ có thể nói Từ Mỹ Phượng người này quá nham hiểm rồi.
Bề ngoài mụ ta đối xử với Cẩn Chiêu tốt vô cùng, tốt như bà nội ruột vậy. Sau lưng lại đánh mắng người ta. Đây chính là trước mặt một đằng sau lưng một nẻo!
Người như vậy, giao Cẩn Chiêu cho mụ ta bọn họ cũng không yên tâm!
Chiến Hoành Đạt thấy mọi người đều lộ ra ánh mắt nghi ngờ, gã hít thở khó khăn, vội vàng kéo kéo tay áo mẹ mình, nhỏ giọng nói: “Mẹ, mẹ đứng ngây ra đó làm gì? Mau thề đi. Chỉ cần thề là hôm nay chúng ta có thể đưa Chiến Cẩn Chiêu đi rồi. Không những có thể đưa Chiến Cẩn Chiêu đi mà còn bắt Tiêu Vãn Ca quỳ xuống xin lỗi mẹ nữa. Ây da mẹ mau đừng đứng ngây ra đó nữa, mẹ không thấy mọi người đều đang đợi mẹ sao?”
Từ Mỹ Phượng nhìn quanh một vòng, thấy mọi người đều dùng ánh mắt hồ nghi nhìn chằm chằm mình, mụ ta nhíu mày, trong lòng bất giác càng thêm hoảng loạn.
Mụ ta nắm chặt lòng bàn tay, bây giờ mụ ta hình như không có lựa chọn nào khác rồi. Bây giờ mụ ta chỉ có thề. Nếu không thề, thì những dân làng trong thôn này chắc chắn sẽ nghi ngờ mụ ta.
Cho nên, mụ ta thầm hít một hơi, giơ bốn ngón tay lên nói: “Tôi Từ Mỹ Phượng chỉ tay lên trời thề, nếu tôi từng đánh mắng đứa trẻ Cẩn Chiêu, thì hãy để ông trời giáng thiên lôi xuống trừng phạt tôi, để tôi chết không tử tế! Tôi...”
“Đoàng!” Mụ ta còn chưa nói xong, một tia thiên lôi đã từ trên trời giáng xuống, đánh thẳng vào đầu mụ ta.
Những người xung quanh nhìn thấy: “...”
Bọn họ đều kinh hãi trợn tròn mắt, cơ thể bất giác vì tia thiên lôi đó mà co rúm lại.
Thiên lôi đánh trúng đầu Từ Mỹ Phượng, lập tức tóc Từ Mỹ Phượng bị cháy khét, trong không khí truyền đến mùi kỳ lạ của tóc bị cháy khét. Mà mặt mụ ta cũng trở nên đen thui, giống như trên mặt bị bôi tro than vậy.
Chiến Hoành Đạt hít một ngụm khí lạnh.
Bước chân gã bất giác lùi về sau vài bước, sợ lại có thiên lôi giáng xuống sẽ liên lụy đến gã.
Nhưng, nghĩ đến mình là con trai ruột của mẹ, hơn nữa những người xung quanh đều đang nhìn. Gã né tránh như vậy hình như có chút không đúng.
Cho nên gã lại nhích lên một bước, giọng run rẩy hỏi: “Mẹ, mẹ không... không sao chứ?”
Từ Mỹ Phượng nhả ra một ngụm khói trắng.
Mụ ta ngơ ngác quay người, liếc nhìn con trai mình, lại liếc nhìn những người khác xung quanh. Thấy những người khác vừa kinh hoàng vừa khinh bỉ nhìn mình. Mụ ta hít thở khó khăn, sự hoảng loạn trong lòng như cỏ dại mọc lên điên cuồng.
Lúc mụ ta thề bị sét đánh, điều này chứng minh cái gì? Chứng minh mụ ta trước đây thực sự từng đánh mắng thằng tạp chủng Chiến Cẩn Chiêu.
Người trong làng biết chuyện này rồi, chắc chắn sẽ có ý kiến với mụ ta, mụ ta muốn đưa Chiến Cẩn Chiêu đi, cũng không thể nào nữa rồi.
Mụ ta không thể để sự việc phát triển như vậy, mụ ta phải ổn định dân làng, phải đưa thằng tạp chủng Chiến Cẩn Chiêu đi. Chỉ có đưa nó đi rồi, những khoản trợ cấp mà Chiến Trạch Ngôn gửi về, mới có thể đến tay mụ ta. Mụ ta có những khoản trợ cấp đó, mới có tiền cưới vợ cho con trai thứ ba.
Mụ ta ra sức biện minh cho mình. Nhưng mụ ta vừa dứt lời, một tia thiên lôi lại từ trên trời giáng xuống.
Lần này thiên lôi không đánh vào đầu mụ ta, mà đánh ngay trước mũi chân mụ ta, suýt chút nữa là đánh trúng chân mụ ta rồi.
Từ Mỹ Phượng sợ hãi hét lên “Á” một tiếng, phản xạ có điều kiện nhảy sang một bên.
Có dân làng ngoài cổng sân nói: “Thiên lôi này không đánh người khác mà chuyên đánh bà, Từ Mỹ Phượng bà đừng nói là trùng hợp gì nữa! Rõ ràng là bà làm việc xấu bị ông trời trừng phạt, ông trời chướng mắt bà đấy!”
“Đúng vậy! Ngay cả ông trời cũng chướng mắt bà, bà nói xem trước đây bà phải đánh mắng đứa trẻ Cẩn Chiêu hung ác đến mức nào. Đứa trẻ đó thật đáng thương, vậy mà bị bà bắt nạt như thế!”
“Đáng hận là bề ngoài bà giả vờ như bà nội ruột, bề ngoài đối xử với người ta chu đáo vô cùng. Nhưng sau lưng, lại đối xử với người ta như vậy! Từ Mỹ Phượng, bà mắng Tiêu Vãn Ca táng tận lương tâm, tôi thấy bà mới là táng tận lương tâm!” Có dân làng hận hận nói, vô cùng chán ghét liếc nhìn bóng dáng Từ Mỹ Phượng.
Từ Mỹ Phượng bị tia thiên lôi lúc nãy làm cho hồn xiêu phách lạc, lúc này nghe thấy lời chỉ trích của dân làng, mụ ta chỉ cảm thấy ngực nghẹn ứ, nghẹn đến mức mụ ta dường như sắp ngừng thở vậy.
Mụ ta nhíu mày, muốn biện minh cho mình vài câu, nhưng trưởng thôn đột nhiên liếc nhìn mụ ta nói: “Từ Mỹ Phượng bà thực sự làm tôi quá thất vọng rồi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
