Nhị Nữu và Tam Nữu còn nhỏ như vậy, không thể nào là bọn nhỏ đang nấu cơm được. Lâm Miểu lập tức nghĩ đến Diệp Ngũ Lang, chẳng lẽ hắn đang nấu cơm?
Bước chân của Lâm Miểu cũng trở nên nhanh hơn hẳn.
Về đến nhà, liếc mắt một cái đã thấy ngay hai đứa nhỏ đang ngồi chồm hổm bên bức tường ngoài bếp. Thấy nương về, bọn nhỏ đứng phắt dậy, Nhị Nữu gọi: “Nương, đại tỷ!”
Lâm Miểu nghe thấy tiếng động phát ra từ trong bếp. Quả nhiên là Diệp Ngũ Lang đã về, còn đang xuống bếp nữa.
Lâm Miểu xách giỏ đi về phía nhà bếp, lên tiếng: “Ngũ Lang, có cần ta giúp gì không?”
Người đàn ông đứng nghiêng về phía nàng, sống lưng thẳng tắp, tay áo xắn cao để lộ một đoạn cánh tay rắn chắc. Hắn mang lại cho nàng một cảm giác khó tả, trông rất có lực.
Có lẽ chính cái vẻ phong trần giỏi giang ấy đã khiến Lâm Miểu nhìn Diệp Ngũ Lang thuận mắt hơn đôi chút.
Diệp Tẫn đang ở trong bếp, khẽ liếc nhìn nàng một cái. Ánh mắt hắn dừng lại ở quầng thâm dưới mắt nàng khoảng hai giây, sau đó dời xuống nhìn nắm lá rau vàng úa trong giỏ, đôi lông mày hơi nhíu lại.
“Không cần.” Hắn đáp lại lời đề nghị giúp đỡ của nàng.
Lâm Miểu nghe tiếng hắn đáp lại thì chợt hoàn hồn. Nàng dời tầm mắt khỏi người hắn, nhìn về phía cái nồi trên bếp, sau đó đồng tử nàng chợt co rụt lại.
Lại là thịt!
Trên bệ bếp đặt một bát thịt sống, trong nồi cũng đang nấu thịt.
Nàng nhỏ giọng hỏi: “Trong nồi đang nấu gì vậy?”
“Thỏ rừng.” Hắn đáp bằng giọng lạnh lùng.
Lâm Miểu kinh ngạc: “Ở đâu ra thế?”
Hắn ra ngoài mới bao lâu mà đã kiếm được một con thỏ rừng rồi?!
Có bản lĩnh lợi hại thế này, lúc này nàng đã dám chắc đến sáu phần mười rằng người đàn ông trước mặt không phải là Diệp Ngũ Lang trước kia. Nếu Diệp Ngũ Lang mà có bản lĩnh này thì đâu đến mức phải gán ruộng trả nợ bài bạc, chỉ cần lên núi săn bắn vài chuyến thì cuộc sống cũng đã không nghèo túng đến mức này.
Diệp Tẫn hơi khó chịu vì nàng cứ hỏi dồn, đôi mày khẽ nhíu. Tuy mất kiên nhẫn nhưng hắn vẫn trả lời: “Bẫy đặt từ hôm qua.”
Hôm qua lên núi vốn là để tìm cái ăn, hắn thuận tay đặt vài cái bẫy đơn giản, ba cái bẫy mà chỉ được một con thỏ rừng nặng chừng hai cân.
Đại Nữu cũng đã đến cửa bếp, nhìn vào trong mà nuốt nước miếng ừng ực.
Diệp Tẫn nhìn Đại Nữu đang đứng ngoài cửa, lạnh lùng ra lệnh: “Trông lửa đi.”
Đại Nữu nhanh nhẹn chạy vào bếp, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bắt đầu nhóm lửa.
Lâm Miểu: “...”
Vừa nãy nàng hỏi có cần giúp không thì hắn bảo không, giờ lại bảo Đại Nữu vào trông lửa? Ý gì đây?
Diệp Tẫn bưng bát thịt còn lại lên, đi tới cửa, liếc nhìn nàng một cái: “Tránh đường.”
Lâm Miểu né sang một bên, hỏi hắn: “Đi đâu vậy?”
Diệp Tẫn mở miệng: “Về nhà cũ.”
Hôm nay nàng nói nhiều hơn hôm qua.
Hôm qua hình như nàng cũng chỉ nói có hai ba câu gì đó thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



