Hoàng tẩu tử thở dài, dường như sực nhớ ra chuyện gì, bèn nói: “Đúng rồi, ở thôn bên có một hộ giàu có đang làm tang sự. Nhà đó quan hệ với xóm giềng không tốt, vả lại ông cụ kia lại còn chết trên giường của một góa phụ, tiếng xấu đồn xa nên trong thôn không ai chịu giúp một tay cả. Bởi vậy bọn họ muốn tìm người ở các thôn lân cận sang hỗ trợ.”
“Làm trong một buổi sáng thôi, tuy hơi keo kiệt nhưng cũng được trả năm văn tiền với một bữa cơm. Nếu muội muốn đi thì để ta nói giúp cho một tiếng.”
“Đi chứ đi chứ! Tẩu tử tốt bụng, tẩu nói với người ta giúp ta với nhé.” Lâm Miểu vội vàng đáp lời.
Trong nhà sắp đứt bữa đến nơi rồi, chỉ cần có việc làm, quản chi là việc cho người sống hay người chết, cứ làm cái đã.
Hoàng tẩu tử lại hỏi: “Muội không sợ nam nhân nhà muội bảo là xúi quẩy, làm hỏng vận may của hắn sao?”
Lâm Miểu ngẩn ra, im lặng.
Nếu là Diệp Ngũ Lang trước kia thì chắc chắn là có đấy, nhưng chẳng phải hiện tại nàng đang nghi ngờ thân phận của hắn sao?
Có lẽ, nàng có thể mượn chuyện này để thăm dò một chút.
Nếu không bằng lòng thì chắc chắn là Diệp Ngũ Lang.
Còn nếu hắn đồng ý, thì cũng khó mà nói được.
Thấy nàng im lặng, Hoàng tẩu tử thở dài bất lực: “Hay là thôi vậy.”
Trong lòng Lâm Miểu rục rịch, vội vàng nói: “Trước cứ khoan đã, để ta về bàn kỹ với Ngũ Lang, nếu hắn bằng lòng, ta sẽ sang tìm tẩu ngay.”
Hoàng tẩu tử suy nghĩ một chút rồi bảo: “Vậy cũng được, nhưng phải báo sớm đấy, kẻo người ta tìm đủ người rồi thì dù nam nhân nhà muội có đồng ý, muội cũng chẳng còn việc mà làm đâu.”
*
Sau khi chia tay Hoàng tẩu tử, Lâm Miểu dắt con đi tìm ruộng rau.
Dù đang vội nhưng cũng đã đến gần ruộng rồi, thôi thì cứ hái rau về đã, lát nữa hỏi Diệp Ngũ Lang sau.
Ngoài cải thìa ra còn có một vạt rau muống nữa. Chắc do nắng gắt mà Lâm Tam Nương lại nằm bệnh trên giường, nhiều ngày không chăm sóc nên đất đai nứt nẻ, rau cỏ đều héo rũ cả.
Lâm Miểu dự định chiều nay sẽ ra đây tưới nước. Nàng hái một nắm cải thìa héo úa rồi quay về.
Lúc bỏ rau vào giỏ rồi đứng dậy, nàng cảm thấy trời đất quay cuồng, đầu óc đau nhức khó chịu, phải đứng yên một lúc lâu mới tỉnh táo lại được.
Thân thể này quá yếu ớt, mới ngồi xổm một lát mà đã chóng mặt, thậm chí còn có dấu hiệu hạ đường huyết.
Sau khi hồi sức, nàng nói với Đại Nữu: “Chúng ta về thôi.”
Hai mẫu tử một lớn một nhỏ bước đi trên bờ ruộng trở về nhà.
Khi gần đến nhà, Lâm Miểu thấy phía nhà mình đang có khói bếp lượn lờ tỏa ra. Nàng cứ ngỡ mình nhìn nhầm, dụi mắt nhìn kỹ lại, đúng là nhà mình thật!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)