Trong lúc mải suy nghĩ vẩn vơ, nước đã sôi, mặt trời bên ngoài đã khuất sau ngọn cây, trời đã sập tối.
Lâm Miểu phát hiện ra cái nhà này chẳng có chỗ nào để tắm cả. Đại Nữu đặt chậu gỗ xuống nền bếp, bước lên ghế định múc nước sôi, Lâm Miểu nhíu mày: “Để nương.”
Lâm Miểu cầm gáo múc bảy tám gáo nước nóng vào chậu, rồi dùng nước lạnh pha thêm. Trong lúc nàng múc nước, Đại Nữu ra sân dùng sào tre khều quần áo và khăn vải trên dây phơi xuống, mang vào bếp đặt lên ghế băng dài, rồi lại ra ngoài dắt Tam Nữu vào.
Lâm Miểu quan sát từng hành động của Đại Nữu, trong lòng thầm cảm thán cô bé này còn nhỏ mà đã phải vừa làm cha vừa làm mẹ rồi. Phu thê nhà này chỉ biết sinh chứ không biết nuôi, thực sự không phải người tốt lành gì.
Nhà bếp vốn nhỏ, giờ thêm một băng ghế dài và chậu gỗ, lại có một người lớn và hai đứa nhỏ nữa, lập tức chẳng còn chỗ đặt chân.
Lâm Miểu bước qua chậu gỗ rồi đi ra khỏi bếp. Nàng vừa đi ra, Đại Nữu đã đóng cánh cửa tre lại, cô bé này biết giữ ý tứ rồi.
Nàng nhìn Nhị Nữu đang ném cỏ heo vào chuồng gà, thấp giọng hỏi: “Cha con đang làm gì thế?”
Nhị Nữu cũng nhỏ giọng đáp: “Cha đang ngủ ạ.”
Nghe vậy, Lâm Miểu khựng lại. Đúng rồi, nhà này chỉ có một gian phòng đặt hai cái giường, vậy tối nay nàng phải làm sao? Cái giường nhỏ đến ba đứa nhỏ nằm nên đã chật lắm rồi, chẳng còn chỗ nào cho nàng nằm cả.
Đang lúc lo lắng, cửa bếp mở ra, Đại Nữu đã tắm xong cho Tam Nữu và đi ra.
Tắm xong cho đứa út, Đại Nữu mồ hôi đầm đìa. Cô bé tám tuổi như một bà cụ non, gọi Nhị Nữu đang ở ngoài sân: “Nhị muội, đến lượt muội rồi.”
Lâm Miểu lại vào bếp, đổ nước tắm trong chậu ra ngoài sân rồi múc thêm nước sôi vào. Làm xong, nàng đổ nốt chỗ nước lạnh còn lại trong thùng vào nồi, tiện tay thêm hai thanh củi. Lâm Tam Nương bệnh mấy ngày nay cũng chưa tắm. Nàng đưa tay lên mũi ngửi thử, người đã bốc mùi rồi, da đầu cũng ngứa ngáy khó chịu.
Cho dù nàng không tắm thì cũng phải lau qua người mới được. Chỉ có tóc là không thể gội thôi, giờ đã muộn quá rồi, người nàng lại đang yếu, gội đầu ban đêm dễ bị bệnh lại, đành để mai vậy.
Đợi ba đứa nhỏ tắm xong cũng đã mất gần nửa canh giờ. Trên dây phơi không có quần áo của Lâm Tam Nương, chắc chắn là ở trong phòng, nhưng trong đó lại có Diệp Ngũ Lang đang nằm.
Lâm Miểu chỉ do dự một chút, sau đó bước về phía buồng ngủ. Sớm muộn gì cũng phải đối mặt, trốn tránh lúc này cũng vô dụng.
Buồng ngủ không lớn, kê hai cái giường là chỉ còn lại lối đi rộng bằng một cánh tay thôi, cuối giường còn chút không gian đặt một cái tủ gỗ. Vùng Lĩnh Nam ẩm ướt, chân tủ đã mọc rêu mốc cả rồi.
Cái tủ này phải mang ra phơi nắng mới được.
Lâm Miểu vào buồng trong, dù thế nào nàng cũng không thể lờ đi nam nhân đang nằm trên giường được. Hai tay hắn khoanh lại gối sau đầu, hắn nhắm nghiền mắt, như là đã ngủ say.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



