Nàng nhớ lại lần đầu tiên đối mắt với hắn. Chỉ nhìn ánh mắt trầm tĩnh lạnh lùng đó một cái nhìn thôi cũng khiến người ta thấy khí thế bức người. Chẳng giống một tên ác bá nông thôn bình thường chút nào, nhưng lại không nói rõ được là giống cái gì.
Khí trường mạnh mẽ đến mức rõ ràng không nói câu nào mà vẫn khiến nàng không dám thở mạnh. Không phải loại sợ hãi vì bị đánh, mà đơn thuần cảm thấy người này không dễ chọc vào.
Tại sao Diệp Ngũ Lang nàng thấy lại khác xa với ký ức của Lâm thị như vậy?
Đang suy nghĩ, Đại Nữu vào bếp, cầm lấy cái bát trong tay mẹ: “Nương, để con rửa bát cho.”
Lâm Miểu buông tay để cô bé mang đi rửa. Đại Nữu rửa bát xong, lại nửa kéo nửa lôi cái băng ghế thấp vào bếp. Cô bé múc nửa gáo nước, bước lên ghế, đổ nước vào nồi, dùng chổi tre cọ rửa.
Lâm Miểu nhìn Đại Nữu cọ nồi, im lặng không nói gì.
Quả nhiên, con nhà nghèo sớm biết lo toan.
Đại Nữu cọ nồi một lần, múc nước đổ đi, lại múc hai gáo nước vào rửa lần hai. Múc nước rửa nồi đổ đi xong lại đi múc nước, đi lại bốn lần liên tục, Lâm Miểu không nhịn được hỏi: “Con đang làm gì thế?”
Đại Nữu đáp: “Đun nước tắm ạ.”
Lâm Miểu nhìn tay chân gầy khẳng khiu của cô bé, người cũng chẳng cao bao nhiêu. Nàng thấy không đành lòng, bước ra khỏi bếp, dùng hết sức bình sinh xách hai thùng nước mới đầy bảy phần vào bếp. Khi mang được nước vào bếp, Lâm Miểu cảm thấy cả người như kiệt sức.
Lúc này nàng mới nhớ ra, nguyên thân dường như đã bệnh từ mấy ngày trước khi nàng tới. Nhà nghèo, không có tiền khám bệnh nên cứ kéo dài mãi. Chẳng biết lúc nàng xuyên qua, Lâm thị còn sống hay đã chết.
Dù sao cũng chẳng tìm ra câu trả lời, Lâm Miểu cũng không tiếp tục tự chuốc lấy phiền não nữa.
Nàng cầm gáo nước của Đại Nữu, múc nước vào nồi. Nước chuẩn bị xong, Đại Nữu nhóm lửa, Lâm Miểu đi ra ngoài, đứng trước cửa bếp thẩn thờ.
Nói đi cũng phải nói lại, Diệp Ngũ Lang đang làm gì nhỉ? Hắn vào gian nhà chính từ nãy đến giờ chưa thấy ra.
Lúc này, Đại Nữu đang nhóm lửa nhỏ giọng hỏi: “Nương, hôm nay cha sao thế ạ?”
Lâm Miểu quay đầu kinh ngạc nhìn Đại Nữu. Đại Nữu cũng nhận rcha nó không bình thường sao?
Nàng ướm hỏi: “Sao tự nhiên con hỏi thế?”
Đại Nữu nghĩ một chút rồi nói: “Hôm nay cha không mang thịt sang cho nội mà lại cho chúng con ăn, còn không mắng chúng con nữa, lại còn gánh đầy lu nước luôn.”
Đứa nhỏ đã nói vậy, chứng tỏ không phải ký ức của nguyên thân bị sai lệch, mà thật sự là Diệp Ngũ Lang có vấn đề!
Suy nghĩ của Lâm Miểu bắt đầu lan man. Vô thức, nàng nhớ lại vụ nổ mình đã trải qua. Đó là một vụ nổ quy mô lớn, người chết không chỉ có mình nàng. Vậy liệu có khả năng nào đó - không chỉ có mình nàng xuyên không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)