Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cực Phẩm Nữ Thượng Thần Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

"Thiên Nguyệt guyệt, ta thích ngươi, gặp nhau chính là hữu duyên, mong ngươi nhận tình ý của ta đối với ngươi!" Kim Hâm nói, một bên lộ ra vẻ mặt mà hắn nghĩ là cực kì suất khí, sau đó đưa hoa bằng hai tay tới trước mặt Thủy Thiên Nguyệt.________________________________________"Trời ạ, đã như vậy thì sao Bát Hoàng không muốn hủy hôn chứ, nguyên lai nữ nhân này không chỉ là đồ bỏ đi mà còn có nam nhân khác!"

"Thế à, thì ra. . ."

Thủy Nhiễm Trần cũng nhịn không được nữa: "Các người nói bậy bạ gì đó!"

Thủy Thiên Nguyệt quay đầu nháy mắt với đệ đệ, sau đó hai tay vịn vào đầu vai Kim Hâm: "Kim Hâm, ngươi biết nỗi đau lớn nhất của nam nhân là gì không?"

Cặp mắt nhỏ của Kim Hâm nháy hai lần, ánh lên một đạo quang mang giảo hoạt nhưng bị hắn che giấu rất tốt, hắn đoan chính nói:

"Không biết."

"Không sao, ngươi sẽ biết ngay thôi!" Nụ cười trên mặt Thủy Thiên Nguyệt không thay đổi, sau đó đùi phải liền bỗng nhiên giơ lên, đầu gối vừa vặn hung tợn đục lên giữa hai chân Kim Hâm. Cô có thể khẳng định, tên Kim Hâm này đang cố ý muốn khiến cô khó chịu, vậy thì cô cũng không cần để lại chút thể diện nào nữa.

"A!" Tiếng kêu thảm thiết xuyên thấu bầu trời.

Đám nam nhân vây xem không nhịn được cũng hơi hơi che lấy hạ bộ của mình.

"Tỷ!" Theo thanh âm, cửa bị người từ bên ngoài đẩy ra, Thủy Nhiễm Trần ló đầu vào.

"Sao ngươi tới đây, không phải ta đã nói qua sao, không có chuyện đừng đến phiền ta!" Lúc này Thủy Thiên Nguyệt đang ở trong tĩnh thất, loay hoay với những dược liệu mình mua được trước đó.

"Đây còn không phải chuyện quan trọng sao !" Thủy Nhiễm Trần cười hì hì đi đến bên cạnh Thủy Thiên Nguyệt: "Tỷ, cái hoàng khúc kia rốt cục làm được gì thế?"

"Hừ, đây không phải hoàng khúc đâu, gia hỏa không có mắt!" Thủy Thiên Nguyệt không ngẩng đầu lên một chút: "Được rồi, có chuyện gì thì nói, không có chuyện đừng quấy rầy ta!"

"Tỷ, phụ thân của Kim Hâm đến, hiện tại đang cùng phụ thân của chúng ta ở đại sảnh, lão gia hỏa kia muốn đến tố cáo." Thủy Nhiễm Trần nhìn gương mặt xinh đẹp không biểu tình của Thủy Thiên Nguyệt.

"Hử, có quan hệ gì với ta ?" Thủy Thiên Nguyệt biết, chuyện này Thủy Toàn nhất định có thể giúp cô giải quyết, đường đường là một thiết huyết Tể tướng mà còn giải quyết không được một tên gian thương.

“ Phụ thân nói ta gọi ngươi qua!"

"Tốt, đi thôi!" Thủy Thiên Nguyệt thả ra dược liệu trong tay, đứng lên.

Trong đại sảnh, Thủy Toàn tay bưng một chén nước trà, nhẹ nhàng thổi tan lá trà trên mặt nước, uống một hớp nhỏ xong mới nhìn thoáng qua kim Hâm: "Kim lão bản, ý đồ đến đến đây của ngươi, ta đều biết, ta chỉ nói một câu, đó chính là, Nguyệt nhi là đích nữ của phủ tướng ta, nếu như có bất kỳ người nào muốn tìm Nguyệt nhi gây phiền phức, vậy thì tướng phủ không ngại chơi đùa thật vui với ngươi!"

"À, là vị Kim lão bản này nói con sáng hôm nay đã tổn thương con của hắn, Nguyệt nhi à, rốt cục lúc sáng là chuyện gì xảy ra a?" Thủy Toàn để chén trà trong tay xuống.

"Thủy Thiên Nguyệt, ngươi là nữ nhân mà thật ác độc, ngươi thế mà, thế mà... ." Kim lão bản, cũng chính là phụ thân của Kim Hâm, duỗi ra ngón tay béo múp như củ cà rốt, thẳng tắp chỉ vào mũi Thủy Thiên Nguyệt, một mặt oán hận.

"A thì ra là Kim lão bản, ngài đến muốn hỏi chuyện của con mình sao?" Thủy Thiên Nguyệt trên mặt thi lễ mỉm cười.

"Ngươi, ngươi, ngươi đúng là đồ nữ tiện nhân, ngươi là đồ bỏ đi thì thôi, thế mà còn hung ác độc thủ với Kim Hâm con ta. . ." Kim lão bản duỗi ngón tay mập mạp, chĩa thẳng vào Thủy Thiên Nguyệt mắng lên.

Thủy Toàn nghe được ba chữ nữ tiện nhân này, sắc mặt kia lập tức liền trầm xuống, ánh mắt Thủy Nhiễm Trần cũng biến đổi theo. Tục ngữ có câu, trước người một chân đừng nói chữ “ què”, Kim lão bản đây không phải là đang tự tìm phiền phức à.

"Kim lão bản, nếu buổi sáng hôm nay ngươi ăn phân chưa súc miệng, vậy mời lăn ra ngoài, nơi đây là tướng phủ, chưa tới phiên ngươi đến hô to gọi nhỏ!" bàn tay Thủy Thiên Nguyệt nặng nề mà đập trên bàn trà, một luồng hơi lạnh toát ra từ trên người cô: "Nhi tử kia của ngươi không hiểu lý lẽ nên ta hảo tâm thay ngươi dạy dỗ một chút, ngươi chẳng những không biết cảm ân mà còn làm ác nhân cáo trạng trước, Kim lão bản à, ngươi thật là tốt không biết tốt xấu !"

Thủy Toàn cười ha ha hai tiếng: "Tốt, tốt, đây mới đích nữ của tướng phủ ta! Dạy dỗ thật tốt, phế hắn cũng thật hay!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc