Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thị nữ nhận lấy, nhìn một chút, sau đó lại ngẩng đầu nhìn thoáng qua Thủy Thiên Nguyệt, cẩn thận mà hỏi thăm: "Vị tiểu thư này, hẳn là đan sư!"
"Ừm!" Thủy Thiên Nguyệt nhẹ nhàng lên tiếng, cô không nghĩ tới việc phải giữ bí bật chuyện mình là đan sư.
“ Xin tiểu thư cùng công tử chờ một chút!" Thị nữ xinh đẹp nói xong liền cầm tờ đơn đi đến phía sau quầy, bận bịu làm việc.
Còn Thủy Thiên Nguyệt liền cùng Thủy Nhiễm Trần tùy ý nhìn qua gian tiếp khách này một chút.
"Ồ!" Đột nhiên Thủy Thiên Nguyệt ánh mắt sáng lên.
"Tỷ, có chuyện gì thế?" Thủy Nhiễm Trần lập tức hỏi.
"Phiền ngươi lấy cái hoàng khúc này cho ta xem thử!" Thủy Thiên Nguyệt đưa tay chỉ vào một khối trong quầy, màu vàng, hình dạng dược liệu ấy trông như cái đĩa.
Một thị nữ bước nhanh đi tới, đưa tay lấy khối hoàng khúc kia ra, mang tới trước mặt Thủy Thiên Nguyệt.
Mà hai trung niên đan sư kia sau khi nghe được thanh âm của Thủy Thiên Nguyệt cũng ngẩng đầu nhìn khối hoàng khúc, trong mũi phát ra một tiếng khinh thường, bởi vì hoàng khúc là một loại dược liệu có cấp bậc cực kỳ thấp, tuy hiệu quả là được xúc tiến dược lực dung hợp, nhưng đồng thời cũng sẽ yếu hóa dược tính, loại này chỉ có đan sư học đồ mới có thể dùng.
Mặt Thủy Nhiễm Trần biến sắc, vừa muốn nói gì đó lại bị Thủy Thiên Nguyệt giữ chặt lại.
"Tỷ!" Thủy Nhiễm Trần không hiểu nhìn thoáng qua tỷ tỷ của mình.
"Trừ khối hoàng khúc này, ngươi lại đem khối bên kia, còn có khối kia nữa, hai khối đó cũng gói ại cho ta." Thủy Thiên Nguyệt vừa quan sát vừa phân phó thị nữ trước mặt.
"Tiểu thư, thảo dược lúc nãy ngài muốn tất cả đều đã gói kỹ!" Thị nữ xinh đẹp mang theo một bao lớn dược liệu đi tới trước mặt Thủy Thiên Nguyệt.
"Ừm, cái này và tính luôn ba khối hoàng khúc kia, hết thảy bao nhiêu tiền?" Thủy Thiên Nguyệt ra hiệu Thủy Nhiễm Trần nhận lấy bao thuốc.
"Ta không có tiền!" Thủy Thiên Nguyệt rất thức thời.
Mặc dù đau lòng, nhưng Thủy Nhiễm Trần vẫn là giao tiền ra, đang lúc tỷ đệ hai người chuẩn bị lên xe ngựa một vật hình cầu màu vàng đột nhiên lăn đến dưới chân Thủy Thiên Nguyệt.
"Tiểu mỹ nhân Thiên Nguyệt, ta nghe nói ngươi vì Bát Hoàng Tử mà đi dập đầu ở cửa thành, thế nào rồi, ngươi không có chuyện gì chứ?" Khối cầu này, thế mà là một người, một kẻ với thân hình tròn trịa cùng với cái đầu tròn tròn, Thủy Thiên Nguyệt nhíu mày, có vẻ như cái tên mập này không có mắt, hai khe hở trên mắt hắn trông nhỏ xíu.
“ Thiên Nguyệt à, ngươi gả cho ta đi, ta cam đoan sẽ đối đãi rất tốt với ngươi, vì thế nên cứ xem việc Bát Hoàng Tử không cần ngươi chẳng còn can hệ nữa . . ."
Tên mập giọng rất lớn, chỉ nói mấy câu đã hấp dẫn chú ý của không ít người vây xem, mà hai tên đan sư bên trong Bích Thủy Hồng Chước cũng bị cũng bị hấp dẫn mà đi ra.
Phải biết trong kinh thành này, người nhận biết Thủy Thiên Nguyệt không nhiều, bởi vì quanh năm nàng đều ở tại Tử Vân am, nhưng mọi người đều từng nghe nói qua đại danh của Thủy Thiên Nguyệt, nghe nói rằng nàng chính là một đích nữ bỏ đi, không thể tu luyện nguyên lực cùng võ kỹ nên không được thương yêu.
"Nguyên lai, nàng chính là Thủy Thiên Nguyệt !"
"Chính là nàng ta, một người như vậy mà còn muốn gả cho Bát Hoàng Tử."
"Vừa rồi ta nhìn thấy nàng ta thế mà bước vào Bích Thủy Hồng Chước, không phải là muốn học luyện đan chứ!"
"Nàng ta bị coi là đồ bỏ đi như vậy mà còn muốn luyện đan, nàng ta coi luyện đan là chơi đùa à!"
Hai đan sư kia nhìn Thủy Thiên Nguyệt ánh mắt lại càng xem thường. Một thứ bỏ đi, thế mà lại vọng tưởng làm đan sư, Thủy Thiên Nguyệt này cũng quá đề cao chính mình rồi.
"Kim Hâm, hỗn đản!" Thủy Nhiễm Trần xem ra là nhận biết cái quả tròn này.
"Người kia là ai?" Thủy Thiên Nguyệt thấp giọng hỏi.
"Kinh thành Kim thị chiêu bài đại thiếu gia, kim Hâm!"
"A, ngươi chính là kim Hâm?" Thủy Thiên Nguyệt ngăn trước người Thủy Nhiễm Trần, kéo thân thể hắn về phía sau mình, sau đó cô cười nhạt bước về trước hai bước, đứng đối diện với kim Hâm.
"Là, là, Thiên Nguyệt còn nhớ rõ ta, ta rất cao hứng!" Kim Hâm vừa nói, vừa hưng thở hồng hộc chạy đến bên cạnh tay tùy tùng của hắn, nhận lấy một chùm hoa tươi, thì ra, khi nãy nhìn thấy Thủy Thiên Nguyệt, hắn đã phái người đi mua hoa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







