Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cực Phẩm Cửu Thiên Tuế, Ở Hậu Cung Vô Pháp Vô Thiên Chương 20: Không Bỏ Cuộc

Cài Đặt

Chương 20: Không Bỏ Cuộc

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Ngôn vẫn bị gọi dậy từ rất sớm. Hắn không cần các tiểu thái giám khác phải hối thúc nữa.

Dù sao chỗ hắn ngủ hôm qua cũng rộng rãi hơn nhiều, không còn phải nằm cạnh hố xí. Nhưng Cự Khuyết Chân Công thì hắn thực sự không dám luyện tiếp. Mặc dù hôm qua ăn được khá nhiều cơm nhưng hắn vẫn cảm thấy cơ thể như bị xé rách, có cảm giác khó chịu âm ỉ.

Biết Thẩm Ngôn đã làm phật lòng hai vị công công Tiểu Thọ Tử và Tiểu Đức Tử, những thái giám khác cũng chẳng thèm đoái hoài gì tới hắn. Thẩm Ngôn cứ thế lầm lũi xách thùng phân đi ra ngoài trong sự ghẻ lạnh của mọi người.

Đến khi trời tờ mờ sáng, Thẩm Ngôn đã mang hết đống thùng phân cũ đi, số thùng sạch mới đổi về cũng chỉ còn lại một cái cuối cùng trên tay. Đúng lúc này, ở cổng Khôn Ninh Cung đột nhiên vang lên những tiếng ồn ào, nhưng sự náo loạn đó chỉ diễn ra trong chốc lát.

Sau đó, chỉ thấy đám cung nữ và thái giám đang bận rộn làm việc đồng loạt quỳ rạp xuống đất. Thẩm Ngôn có chút ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Chính vào lúc này, một đoàn người xuất hiện trước cổng Khôn Ninh Cung. Đi đầu là bốn cung nữ cầm đèn dẫn đường, phía sau là các thái giám khiêng kiệu. Trên kiệu ngọc có rèm che mỏng manh, bóng dáng người ngồi bên trong mờ ảo không nhìn rõ. Chỉ có thể thấy một hình bóng với những đường cong uyển chuyển, khiến người ta vừa thấy đã khó quên.

Chiếc kiệu ngọc dừng lại ở cửa cung mà không vào thẳng. Một tiểu thái giám từ trong đoàn người chạy ra, vừa chạy vừa lớn tiếng hô với nội thị gác cổng:

“Quý phi nương nương tới thỉnh an.”

Thẩm Ngôn vẫn còn đang ngẩn người, đột nhiên từ bên cạnh có một bóng người lao tới, kéo mạnh Thẩm Ngôn quỳ xuống đất:

Nói xong, tên nội thị đó mới chạy đến bên kiệu ngọc của Quý phi, khom người hành lễ:

“Mời Quý phi nương nương chờ một lát, nô tài dẫn người vào cung ngay.”

Xuân Đào ghé sát tai Thẩm Ngôn nói thầm:

“Tiểu Xuân Tử, ngươi chịu khó đợi một chút, Quý phi ở đây không lâu đâu, lát nữa ta sẽ quay lại tìm ngươi.”

Nói xong, nàng ta đã vội vàng chạy theo đoàn người vào chính điện.

Quả nhiên, mặc dù Ngọc Quý phi đã vào chính điện, nhưng đám tạp dịch và cung nữ cấp thấp trong Khôn Ninh Cung dường như đều biết Quý phi sẽ không ở lại lâu, nên tất cả vẫn quỳ trên mặt đất mà không nhúc nhích.

Tuy nhiên, hôm nay có chút khác biệt. Một khắc đồng hồ trôi qua, Ngọc Quý phi vẫn chưa thấy ra. Đám cung nữ thái giám quỳ dưới đất bắt đầu lén nhìn nhau, cuối cùng không nhịn được nữa, từng người một bắt đầu đứng dậy hoạt động.

Thẩm Ngôn cũng thuận thế đứng lên, vừa định rời đi thì thấy Xuân Đào dẫn một nữ tử từ bên trong đi ra. Nữ tử đó có vẻ đang trò chuyện rất vui vẻ với Xuân Đào, nhưng đôi mắt lại không ngừng đảo quanh quan sát mọi người xung quanh.

Đến khi nhìn thấy Thẩm Ngôn, ánh mắt nàng ấy mới lộ rõ vẻ mừng rỡ, nhưng ngay lập tức thu lại vẻ bình thản.

Đó là Tiểu Đào Hồng.

Trời đã sáng hẳn nên Thẩm Ngôn nhìn rất rõ. Người đi cùng Xuân Đào chính là Tiểu Đào Hồng.

Nàng ấy quả nhiên biết hắn bị đưa nhầm đến Khôn Ninh Cung, nàng ấy thực sự đã đến tìm hắn. Thẩm Ngôn trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Hai ngày qua hắn luôn sống trong sự hoài nghi và lo lắng.

Mặc dù luôn tự nhủ rằng Tiểu Đào Hồng chắc chắn sẽ đến cứu mình, nhưng hắn cũng hiểu rõ, ngoài ngoại hình và một vài điểm đặc biệt khó nói ra, hắn chẳng có gì xuất chúng. Thế gian này thiếu gì nam tử, liệu Tiểu Đào Hồng có thực sự vì hắn mà đến Khôn Ninh Cung này không? Hay là sẽ tìm một người khác tốt hơn để thay thế?

Nhưng đó là lý do duy nhất để hắn kiên trì sống sót ở nơi này, cho dù sâu trong lòng có nghi ngờ, hắn cũng không dám để ý niệm đó lớn dần lên. Không ngờ chỉ sau hai ngày, Tiểu Đào Hồng đã thực sự đến.

Trong lúc lòng Thẩm Ngôn đang dậy sóng, hai người họ đã đi đến gần hắn.

“Tiểu Xuân Tử, ngươi dẫn Tiểu Đào Hồng cô nương này đi giải quyết nỗi buồn một chút. Vị này là đại cung nữ quản sự của Trường Xuân Cung đấy, nhớ đừng dùng những loại thùng phân của đám người hầu hạ nhé.”

Xuân Đào lên tiếng gọi Thẩm Ngôn. Tiểu Đào Hồng đứng bên cạnh khẽ nhún người hành lễ:

“Làm phiền vị tiểu công công này rồi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc