Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cực Phẩm Cửu Thiên Tuế, Ở Hậu Cung Vô Pháp Vô Thiên Chương 19: Công Pháp Này Là Sự Trả Thù

Cài Đặt

Chương 19: Công Pháp Này Là Sự Trả Thù

Vốn dĩ Xuân Đào nghĩ rằng cả ngày sẽ thong thả chuyển đồ, chỉ cần Thẩm Ngôn chuyển xong đúng giờ quy định là được. Công việc ngày hôm nay nhẹ nhàng hơn nhiều so với việc đi theo Tiểu Thọ Tử và Tiểu Đức Tử.

Thế nhưng nàng ta thực sự không ngờ Thẩm Ngôn lại khỏe đến thế. Chỉ cần hai - ba chuyến, hắn đã làm xong khối lượng công việc mà ba - bốn tiểu thái giám khác phải đi nhiều chuyến mới xong.

Đợi Thẩm Ngôn chuyển xong đồ và dừng lại, Xuân Đào tò mò hỏi:

“Sao ngươi gầy thế này mà khỏe thật đấy, ngươi có học công phu tăng cường sức mạnh nào không?”

“Cự Khuyết Chân Công có tính không?”

Xuân Đào ở trong cung đã lâu, cũng có hiểu biết nhất định về công pháp của thái giám:

“Thực sự có người luyện môn công pháp này sao?”

Sắc mặt Thẩm Ngôn khó coi, nghe ý tứ của Xuân Đào là biết cuốn bí tịch này rất rác rưởi.

“Trâu đại giám chỉ đưa cho ta cuốn này.”

Xuân Đào không cười nữa, trái lại đồng cảm nói:

“Nếu không đắc tội Trâu đại giám, ông ta cũng sẽ không đưa cho ngươi cuốn công pháp này, xưa nay chưa có ai luyện thành cả.”

Nàng ta chuyển hướng sự tò mò của mình:

“Mau kể cho ta nghe ngươi đã đắc tội Trâu đại giám như thế nào đi.”

Đợi Thẩm Ngôn kể rõ đầu đuôi sự việc, Xuân Đào cười đến nghiêng ngả mà không nhịn được.

“Ngươi phạm phải điều kiêng kỵ này, ta thực sự không giúp được rồi. Trâu đại giám là thái giám có phẩm cấp đấy.”

Nhìn thấy gương mặt Thẩm Ngôn tuy trắng bệch nhưng vẫn không che giấu được vẻ tuấn mỹ, nàng ta có chút không nỡ:

“Thế này đi, ngươi hãy nhẫn nhịn, ta sẽ quay về hỏi các ma ma xem có cách nào giúp ngươi không.”

Thẩm Ngôn cũng không để tâm, hắn đoán Xuân Đào có lẽ không phải cung nữ bình thường, nhưng tuổi đời nàng ta còn quá nhỏ. Những lời vừa rồi chỉ coi là lời an ủi. Hắn đâu biết Xuân Đào cũng là một trong những người thân cận của Hoàng Hậu, chỉ vì tuổi còn nhỏ nên chưa được ban chức nữ quan, nhưng trong đám cung nữ, nàng ta cũng là người khá được sủng ái.

Đến giờ ngọ, Xuân Đào lại đi lấy rất nhiều thức ăn, khiến Thẩm Ngôn lần đầu tiên được ăn một bữa no trong cung. Suốt cả buổi chiều, hai người trò chuyện vui vẻ, tán gẫu đủ chuyện.

Có lẽ vì Thẩm Ngôn trông tuấn mỹ hơn các tiểu thái giám khác, suy cho cùng thì trên đời này người thích cái đẹp rất nhiều. Dù là một tiểu thái giám thì Thẩm Ngôn trông cũng dễ mến hơn những người khác. Cũng có thể do Thẩm Ngôn mới vào cung, lời nói nhã nhặn, không giống một tiểu thái giám mà giống như hình mẫu thư sinh trong mộng tưởng của các tiểu cung nữ. Cách Xuân Đào đối xử với hắn có nhiều điểm khác biệt so với các thái giám khác.

Mãi đến chập tối, sắp đến giờ Hoàng Hậu nương nương lễ Phật, Xuân Đào mới quyến luyến từ biệt hắn. Bởi vì trong cung này chẳng có người khác giới nào cùng lứa tuổi để nói chuyện. Khi nói chuyện với Thẩm Ngôn, nàng ta dường như luôn quên mất thân phận thái giám của hắn.

Vừa đi được vài bước, Xuân Đào đột ngột quay lại:

“Tiểu Xuân Tử, ngươi đang làm nhiệm vụ gì trong cung thế?”

“Xách thùng phân.” Thẩm Ngôn né tránh chủ đề này cả buổi chiều cuối cùng vẫn bị hỏi tới.

Xuân Đào dường như không quan tâm hắn làm công việc gì:

“Được rồi, hôm nay ta đã hỏi các ma ma giúp ngươi, ngày mai sẽ báo cho ngươi biết nhé.”

Vừa nói, nàng ta vừa để lại một chuỗi tiếng cười như chuông bạc rồi biến mất.

Thẩm Ngôn vốn định đợi thêm một lát mới đi, nhưng sờ cái bụng không biết nghe lời, đành phải quay về. Sau khi ăn tạm chút cơm thừa canh cặn, hắn trở về căn phòng ngủ. Những người khác đã cố ý hoặc vô ý tránh xa giường của hắn.

Chỉ có Tiểu Đức Tử và Tiểu Thọ Tử là đã bẩm báo sự khác thường của Thẩm Ngôn cho Trâu đại giám. Chúng cũng đã biết tình trạng của Thẩm Ngôn là do vấn đề của công pháp gây ra và công pháp này luyện càng nhanh thì chết càng nhanh. Tuy không còn sợ hãi nhưng chúng không muốn giải thích với mọi người. Không phải là muốn mọi người cứ mãi sợ Thẩm Ngôn, mà là sợ nói sự thật ra, Thẩm Ngôn nghe thấy lại không luyện môn công pháp này nữa thì làm sao được. Tâm địa báo thù của đám thái giám nặng nề đến mức nào, qua đây có thể thấy rõ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc