Ngay trên mặt đất cạnh cửa ra vào, một hình nhân bằng giấy nằm đó, nguyên vẹn không chút sứt mẻ.
“Ban nãy đâu có cái này!” Tiểu Trương kinh hãi lùi nhanh vào trong nhà.
Lão Quỷ vội chạy đi kiểm tra tầng trên tầng dưới, còn tôi thì cúi người, cẩn thận nhặt hình nhân giấy kia lên.
Hình nhân chỉ to cỡ lòng bàn tay, nhưng sống động như thật. Là một bé trai?
“Đây là cái gì? Là thứ đó sao?” Tiểu Trương nhìn chằm chằm vào hình nhân, ngạc nhiên hỏi.
Lão Quỷ áp tai lên cửa nghe ngóng một hồi lâu, cuối cùng lắc đầu bảo: “Không có động tĩnh gì cả.”
Hình nhân giấy? Đây là lần đầu tôi thấy cái này, hiển nhiên chẳng nhìn ra được manh mối nào cả.
Thế nhưng, hiện tại Lối vào số 2 đã không còn cư dân nào sinh sống, giờ này cũng chẳng ai to gan đến mức dám mò vào đây. Hơn nữa thính giác của chúng tôi rất nhạy, trong không gian tĩnh mịch thế này, tiếng bước chân lên lầu chắc chắn chúng tôi đều có thể nghe thấy.
Cho nên, về cơ bản có thể khẳng định: Đây không phải do con người làm.
【 Âm Nhân Định: Một phương thức mà Âm nhân dùng để khóa mục tiêu trước khi tấn công.】
【 Dùng dị vật làm mồi nhử, hễ ai nhặt dị vật lên và mang đi, thì sẽ trở thành mục tiêu bị khóa. 】
Tình huống gì đây? Trong đầu tôi đột nhiên lóe lên vài thông tin, hệt như thông báo nhắc nhở từ hệ thống vậy.
Sở thích của tôi là đọc tiểu thuyết kinh dị. Bàn tay vàng ư? Tôi không cho rằng thế giới này tồn tại thứ đó.
Lẽ nào là...
Do nhiệm vụ hồi một tháng trước?
Lần đó chúng tôi đã tìm thấy một vật thể ngoài hành tinh, và tôi, là người đầu tiên chạm tay vào nó.
Ngay sau đó, tôi rơi vào trạng thái hôn mê ngắn. Về căn cứ cũng không kiểm tra ra được là vì nguyên nhân gì, vậy nên chỉ có một khả năng duy nhất này thôi!
Thứ vật thể mà cho đến tận bây giờ vẫn chưa ai giải mã được đó... liệu có phải nó đã cài cắm vài thứ quái đản vào não tôi hay không?
“Đội trưởng, đội trưởng?”
Giọng của Tiểu Trương kéo tôi bừng tỉnh khỏi trạng thái thất thần.
“Đội trưởng, anh sao thế? Vừa rồi trông anh ghê lắm, cứ đứng đờ ra!”
“Không sao!” Tôi đáp lại ngay, rồi nói tiếp: “Thứ này là Âm Nhân Định.”
Âm Nhân Định?
Lão Quỷ và Tiểu Trương ném ánh nhìn khó hiểu về phía tôi.
“Chính là cách để người Âm lựa chọn mục tiêu tấn công. Dị vật được đặt trước cửa, khi có người ra ngoài nhìn thấy và nhặt nó lên, thì người đó mặc nhiên trở thành mục tiêu!”
“Ồ, em hiểu rồi! Hèn gì toàn chọn mấy nhà sống một mình, vì không có người thứ hai, nên sẽ hạn chế ảnh hưởng đến việc đối phương tự sát!” Tiểu Trương như bừng tỉnh ngộ.
Lão Quỷ đứng một bên, vẻ mặt hơi lạ lùng nhìn tôi hỏi: “Ghi chép trong hồ sơ nào vậy?”
Tôi cười đáp: “Kinh nghiệm thôi. Không có hồ sơ, hoặc nói đúng hơn là... tạm thời chưa có hồ sơ!”
Lão Quỷ gật đầu bán tín bán nghi.
Trong đầu tôi có thứ kỳ lạ, chuyện này tôi nhất định phải ngậm miệng, bằng không hậu quả khôn lường. Đây chỉ có thể là một bí mật.
Hơn nữa, tôi vẫn chưa chắc loại thông báo kỳ lạ này mang ý nghĩa gì.
Ngồi xuống sofa, tôi đặt hình nhân giấy sang một bên.
Sau khi hiểu được ý nghĩa của “Âm Nhân Định” thì sắc mặt Tiểu Trương cũng trở nên khó coi.
“Có một vấn đề!” Sắc mặt Lão Quỷ âm trầm, lẩm bẩm: “Tại sao đều chọn mấy nhà sống một mình? Âm Nhân Định có sơ hở, một khi đang tự sát mà bị người nhà phát hiện, thì sẽ không sao hết. Cho nên...”
Tôi cũng nhận ra vấn đề, buột miệng thốt lên: “Cho nên, có cả bàn tay con người nhúng vào!”
Lão Quỷ gật đầu nghiêm nghị, sau đó đứng dậy đi đến bên cửa sổ.
Ông nấp bên cửa sổ và nhìn ra ngoài. Dưới ánh đèn đường hiu hắt, không thấy có ai đang nhìn quan sát dưới lầu.
Lão Quỷ dựa vào kinh nghiệm phân tích: “Giờ đã chết ba người, lối vào này cũng chẳng còn ai ở, nhưng Âm Nhân Định vẫn không dừng lại. Điều này nghĩa là kẻ đứng sau không thể dừng tay. Đây có lẽ cũng là một yêu cầu đặc thù của Âm Nhân Định. Hắn đang mạo hiểm và cũng đang đánh cược!”
“Cược cái gì?”
Tôi nhìn Tiểu Trương, giải thích: “Cược rằng chúng ta chỉ là cảnh sát. Dù sao Cục 749 vẫn luôn là truyền thuyết, đâu ai biết rốt cuộc nó có tồn tại hay không! Nếu chúng ta là cảnh sát, thì kẻ này sẽ chẳng cần phải dè chừng!”
Lúc này Tiểu Trương mới vỡ lẽ: “Nếu chúng ta là cảnh sát thì căn bản không xử lý được mấy vụ kiểu này, sau cùng vẫn sẽ trúng chiêu! Tên này quả thật là đang đánh cược! Vậy Âm Nhân Định đã chốt rồi à? Đêm mai là ngày chết của anh hả?”
Tôi cười, gật đầu.
Thế giới này đã có Cục 749, thì tất nhiên cũng tồn tại Kỳ nhân và Quỷ nhân, chuyện này chẳng có gì lạ.
Có một số Dị nhân và Quỷ nhân thực sự rất đáng sợ. Trong nhà tù ngầm của Cục 749, hiện đang giam giữ không ít kẻ như vậy.
Thậm chí tôi còn từng thực sự gặp được người độ kiếp thất bại. Không đùa đâu, đó mới là tồn tại đáng sợ chân chính. Sau này tôi sẽ kể về những chuyện đó.
Quay lại chuyện chính.
Sự thật dường như đang từ từ nổi lên mặt nước, nhưng đúng lúc này, đột nhiên trên đỉnh đầu chúng tôi truyền đến âm thanh kỳ quái.
Giây phút đó, bầu không khí căng thẳng đến mức muốn đông cứng lại.
Tôi và Lão Quỷ nhanh chóng ngẩng đầu, đồng thanh hô: “502!”
Không kịp nghĩ nhiều, ba chúng tôi lập tức mở cửa lao ra ngoài, chạy thẳng đến cửa phòng 502.
Phía trong thật sự có tiếng động, ngay cả khi đứng bên ngoài, chúng tôi vẫn nghe rõ mồn một.
Giống như tiếng bước chân?
Hình như là... tiếng bước chân?
Tôi liếc sang Tiểu Trương, thì thầm: “Có lẽ là quỷ!”
Lão Quỷ cũng nói nhỏ theo: “Kẻ kia sẽ không xuất hiện vào lúc này đâu, nên chỉ có thể là quỷ thôi, người chết ở phòng 502!”
Người chết? Sống lại? Tiểu Trương bĩu môi, lắc đầu với vẻ mặt không tin nổi.
Lão Quỷ cốc đầu Tiểu Trương một cái: “Mở cửa.”
Tiểu Trương nuốt nước bọt, chắp tay lẩm nhẩm vài câu rồi thuần thục cạy khóa.
Lão Quỷ từ từ đẩy cửa ra.
Một luồng khí lạnh buốt từ bên trong tức khắc ùa tới. Tiểu Trương theo phản xạ định hét lên, nhưng bắt gặp ánh mắt ngăn cản của Lão Quỷ nên cậu ấy đành ngậm miệng lại.
Thời trẻ Lão Quỷ từng trộm mộ, là một cao thủ từng trải. Lúc này, chừng như ông đã nhận ra điều gì đó, lắc đầu lùi lại, khép hờ cửa.
Mặc dù chưa bước vào, song cả ba chúng tôi đứng bên ngoài vẫn cứ không ngừng run lẩy bẩy.
Tiểu Trương có chút sợ hãi, lí nhí hỏi: “Tình hình sao vậy?”
“Cái này gọi là “tỵ âm” (tránh âm khí). Âm khí bên trong quá nặng, con người không chịu nổi. Chúng ta cũng chẳng phải thần tiên! Đợi một lát đi.” Lão Quỷ kiên nhẫn giải thích.
Tiểu Trương gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Một lát sau, Lão Quỷ lại mở cửa. Luồng khí âm lạnh lẽo rõ ràng đã yếu đi nhiều, bấy giờ chúng tôi mới bước chân vào.
Chỉ là vừa bước vào, cánh cửa bỗng dưng tự động đóng sập, dọa Tiểu Trương hét toáng một tiếng.
Lão Quỷ thử bật công tắc trên tường, đèn không sáng.
“Ha ha!”
Đúng lúc này, từ phòng ngủ bên cạnh truyền ra tiếng cười của một người phụ nữ, khiến sắc mặt Tiểu Trương biến đổi kịch liệt.
“Người chết ở 502 là một phụ nữ trẻ!” Lão Quỷ ném cho tôi một ánh nhìn kỳ lạ.
Tính theo thời gian tử vong, người chết ở 502 là nạn nhân thứ ba, vẫn chưa qua thất đầu (7 ngày đầu). Vong hồn người chết còn vương vấn trong nhà cũng chẳng phải không thể.
Nhưng một người phụ nữ bị “Âm Nhân Định” chọn trúng rồi vô cớ tự sát, tại sao lại cười?
“Không ổn, trong căn nhà này có lẽ còn thứ khác nữa!” Lão Quỷ với kinh nghiệm phong phú lập tức nhận ra điều bất thường.
Và đúng lúc này, một thứ gì đó bò ra từ phòng ngủ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)