(Cảnh báo từ Cục 749: Tuyệt đối không nhặt các loại vật lạ xuất hiện trước cửa nhà).
Tiểu khu Phú Dân, quận Vọng Hoa. Đây là một khu dân cư kiểu cũ, nhà chỗ này đều thuộc dạng gạch đỏ đã sờn màu, cao nhất là tầng 6, mỗi tòa nhà đều có bốn lối ra vào riêng biệt.
Xe chúng tôi dừng dưới lầu. Hiện giờ đã là mười giờ đêm, bên ngoài không còn một bóng người. Cũng chẳng gì lạ hết, dù tin tức có bị ém đến đâu thì người trong tòa nhà này vẫn biết được chuyện gì đã xảy ra thôi.
Nhiệm vụ thực địa lần này là của Tổ hành động số 3 chúng tôi, gồm tôi, Lão Quỷ và Tiểu Trương.
Công việc của chúng tôi tương đối đặc thù, không thể đi khắp hang cùng ngõ hẻm điều tra vụ việc như cảnh sát. Chúng tôi chỉ có thể trà trộn vào đám đông, bí mật xử lý mọi chuyện, rồi lặng lẽ biến mất không chút tiếng động.
Tôi nhìn tập tài liệu khá chi tiết trong tay, nội dung trên đó khiến tôi phải cau mày.
Mặc dù cảnh sát kết luận là tự sát, nhưng tất cả chúng tôi đều hiểu rõ, vụ này tuyệt đối không đơn giản như vậy.
Vụ thứ nhất xảy ra vào mười ngày trước, nạn nhân treo cổ trên đèn chùm phòng khách.
Vụ thứ hai xảy ra vào năm ngày trước, nạn nhân treo cổ trong nhà vệ sinh.
Vụ thứ ba xảy ra mới hôm kia, cũng là treo cổ, nhưng chết trong phòng ngủ.
Hơn nữa, dây thắt cổ dùng trong ba vụ đều là những thứ được tìm thấy ngẫu nhiên trong nhà, thậm chí có vụ còn dùng ga trải giường. Rõ ràng đây không phải là tự sát có chuẩn bị trước.
Quan trọng hơn hết là cả ba vụ đều xảy ra tại Lối vào số 2 của tòa nhà cũ này. Điều đó càng chứng tỏ có vấn đề.
Đương nhiên, nếu chỉ đơn giản thế thì cũng chẳng cần đến lượt người của Cục 749 chúng tôi ra mặt.
“Tối nay thực sự không có trăng sao rồi!” Tiểu Trương ngồi ở ghế sau, thò đầu ra ngoài quan sát bầu trời đêm rồi cảm thán.
Tiểu Trương năm nay mới 26 tuổi, đây là lần thứ ba cậu ấy thậm gia nhiệm vụ cùng chúng tôi, đúng chuẩn bộ dạng của một lính mới, chuyện gì cũng thấy tò mò, đồng thời pha lẫn chút sợ hãi vô cớ.
Lão Quỷ là một ông chú 46 tuổi, dày dạn kinh nghiệm, thuộc kiểu lão làng thứ thiệt. Rất nhiều lúc, chính sự từng trải của ông đã đóng vai trò then chốt trong quá trình làm việc.
Còn tôi? 30 tuổi, đội trưởng, vẫn độc thân. Năm 20 tuổi, tôi gia nhập Cục 749 dưới một cơ duyên tình cờ. Mười năm trong nghề, theo lý mà nói thì cũng được xem là kinh nghiệm đầy mình, thế nhưng ở Cục 749, chẳng ai dám vỗ ngực tự xưng vậy hết. Bởi lẽ, mỗi ngày trôi qua, chúng tôi đều có thể đụng phải những sự kiện đáng sợ và lạ lùng chưa từng thấy.
Ví dụ như tháng trước, chúng tôi vừa trải qua một thử thách sinh tử, đến giờ nghĩ lại vẫn còn thấy tim đập chân run.
Lão Quỷ châm một điếu thuốc. Ông có thói quen cứ hễ suy nghĩ thì phải hút thuốc, đúng kiểu một con ma thuốc lá chính hiệu, đến nỗi ngón trỏ và ngón giữa phủ đầy vết tích do hút thuốc để lại.
Ông liếc nhìn đồng hồ, nói nhỏ: “Sắp rồi đấy.”
Tôi gật đầu, dẹp tài liệu rồi đẩy cửa xe bước ra.
Tiểu Trương lập tức tranh thủ vươn vai, co duỗi gân cốt, sau đó lẩm bẩm: “Nhiệm vụ lần này... liệu có phải thứ đó không nhỉ?”
Tiểu Trương chưa từng trải qua nhiệm vụ siêu nhiên. Tôi biết cậu ấy đang mong chờ, thế nhưng hiện tại chưa phải lúc vén màn bí ẩn, bởi chính tôi cũng không thể chắc chắn.
Nguyên tắc hàng đầu của người thuộc Cục 749 chính là: Cẩn trọng!
Chúng tôi tiến đến Lối vào số 2. Bên trong tối om như mực, dù có đèn hành lang nhưng chúng đều tắt ngúm.
Từ hôm qua đã chẳng còn cư dân nào sống ở lối vào này nữa. Công tác chuẩn bị tự khắc có người lo liệu, không cần chúng tôi nhúng tay.
Giờ đây, Lối vào số 2 đã hoàn toàn không còn một bóng người!
Lão Quỷ ngẩng đầu nhìn lên, nói khẽ: “Vụ đầu tiên ở 102, vụ thứ hai ở 303, vụ thứ ba ở 502. Hẳn chỉ là ngẫu nhiên thôi, không theo quy luật cố định nào cả!”
“Ngẫu nhiên? Chuyện này mà cũng ngẫu nhiên á? Giờ chúng ta làm sao? Đợi hay là...”
Nhìn Tiểu Trương lúc này, tôi lại thấy chính mình của ngày xưa.
Thời gian tử vong của các nạn nhân là khoảng từ một đến hai giờ sáng. Hiện tại vẫn còn khá lâu nữa mới đến đến thời gian gây án.
Lão Quỷ là người vào trước tiên, nhỏ giọng bảo: “Đi xem một vòng đã.”
Tiểu Trương lập tức chắp hai tay lại, miệng bắt đầu niệm mấy câu “A Di Đà Phật...”
Tôi mỉm cười lắc đầu. Không phải là không thể tin Thần Phật, nhưng phải xem hoàn cảnh và thời điểm thế nào nữa chứ. Dù vậy, tôi cũng không lên lớp Tiểu Trương làm gì, bởi lẽ trước đây tôi từng y hệt cậu ấy.
Tiếng bước chân vang lên, đèn trong hành lang lần lượt sáng theo. Chúng tôi đi từ tầng một lên tầng sáu. Xung quanh tĩnh lặng như tờ.
Tiểu Trương có chút căng thẳng, cứ đi tít đằng sau, dáng vẻ nơm nớp lo sợ.
Rất nhiều người đều tò mò, trên đời này rốt cuộc có tồn tại thứ gọi là ma quỷ hay không?
Chúng tôi dừng lại ở tầng bốn. Lão Quỷ rút ra một chùm chìa khóa, mở cửa căn số 402.
Đây là một căn hộ kiểu cũ theo bố cục tiêu chuẩn, hai phòng ngủ một phòng khách. Người thuê là một cô gái trẻ, dân văn phòng, sống rất an phận.
Sở dĩ chúng tôi chọn căn này, là vì ba nạn nhân trước đó đều có chung một điểm: Độc thân và sống một mình.
Mà tính đến thời điểm này, ở Lối vào số 2, chỉ còn mỗi căn số 402 là thỏa mãn điều kiện đó!
Cánh cửa vừa đóng lại, Lão Quỷ lập tức ngồi phịch xuống sofa phòng khách.
Tiểu Trương tò mò tới lui, ngó nghiêng khắp nhà. Còn tôi thì vẫn theo thói quen cũ, bắt đầu kiểm tra xung quanh.
Sau cùng, cả ba chúng tôi đều tụ họp ở sofa phòng khách.
Tiểu Trương căng thẳng gật đầu, không nói gì.
Chúng tôi im lặng mãi như vậy cho đến mười hai giờ đêm - một khung giờ cực kỳ nhạy cảm. Lão Quỷ mở mắt ra.
Đôi mắt vốn lờ đờ mệt mỏi bỗng trở nên sắc bén.
Mười hai giờ rưỡi!
Một tràng gõ cửa vang vọng. Âm thanh gõ cửa nghe rất kỳ quái, giống với tiếng cào cấu trên bề mặt gỗ hơn.
Tiểu Trương giật mình đứng bật dậy, nhưng khi thấy tôi và Lão Quỷ vẫn ngồi yên, cậu ấy lại cau mày ngồi xuống.
Tôi và Lão Quỷ cùng lúc nhìn đồng hồ.
Tiếng động đó cứ tiếp diễn. Chờ nó kết thúc, tôi và Lão Quỷ lập tức liếc nhanh đồng hồ lần nữa, rồi đồng thanh nói: “Ba phút!”
Không hơn không kém, tròn ba phút!
Lúc này, Lão Quỷ mới đứng dậy đi về phía cửa.
Tôi và Tiểu Trương cũng tức khắc bám theo. Chờ sau hai phút im phăng phắc, Lão Quỷ mới mở cửa.
Bên ngoài không một bóng người, đúng lúc này, Tiểu Trương đột nhiên chỉ sang bên cạnh, kinh ngạc thốt lên: “Có cái gì kìa!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)