Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nghe những lời lẽ sắc bén ấy, Nguyễn Chiêu không khỏi thán phục, quả là tài ăn nói hơn người.
Kẻ đến gây hấn cơ bản đều là tiểu thư khuê các, làm sao chịu nổi những lời ‘khiếm nhã’ của Lý Thanh Nhã, dần dà cũng không đến nữa, ngược lại Nguyễn gia được một phen yên tĩnh.
Bất quá, cũng nhờ những lần khiêu khích của đám người kia, mà khoảng cách giữa Nguyễn gia và Nguyễn Chiêu cũng được rút ngắn đi không ít.
Chớp mắt đã đến ngày thứ ba, Hứa Khanh Dung sáng sớm đã phái người đến Đình Uý Phủ đón Nguyễn Chiêu.
Xe ngựa dừng ngay trước Đình Uý Phủ.
Nguyễn Chiêu thay y phục hạ nhân, tay xách giỏ, cúi đầu bước lên xe ngựa.
Hôm nay không biết bao nhiêu người trong hoàng thành đang mong chờ được xem nàng trở thành trò cười, tiện thể đạp thêm một cú.
Đáng tiếc, tất cả đều chờ đợi trong vô vọng.
Hứa Khanh Dung cứ cách một khoảng thời gian lại phái một chiếc xe ngựa đến Đình Uý Phủ ‘thăm tù’.
Sau đó những chiếc xe ngựa này lại tỏa đi khắp nơi.
Những tên mật thám chờ đợi bên ngoài Đình Uý Phủ không thấy Nguyễn Chiêu đâu, cũng chẳng để ý đến những chiếc xe ngựa kia.
Xét cho cùng, hiện tại ai cũng tin chắc rằng ở trong hoàng thành, ngoài Tứ hoàng tử ra sẽ chẳng còn ai nguyện ý giúp đỡ Nguyễn Chiêu, ai mà ngờ được lại có kẻ tốn nhiều công sức như thế cho nàng.
Còn về phần Tứ hoàng tử, người ta căn bản không cần thiết phải làm ra vẻ ta đây như vậy.
Hơn nữa, ai cũng nghe nói, Tứ hoàng tử sau ngày hôm đó đến thăm tù, trở về liền lâm bệnh, nghe đồn là vì ưu tư thành bệnh.
“Đông gia.” Xe ngựa đi đến một ngôi nhà cũ kỹ bình thường ở ngoại ô phía Bắc, vừa vào cổng, Hứa Khanh Dung đang chờ trong chính đường lập tức đứng dậy.
Hứa Khanh Dung hôm nay không đeo mạng che mặt, dung nhan xinh đẹp lộ rõ vẻ ưu phiền.
“Đông gia, tiếp theo người định làm thế nào?” Nàng ta rót vội chén trà đưa cho Nguyễn Chiêu, liền nôn nóng hỏi.
Nguyễn Chiêu nhấp một ngụm trà, mới nói: “Kể ta nghe tình hình trong hoàng thành mấy hôm nay trước đã.”
Hứa Khanh Dung tuy gấp gáp, nhưng vẫn gật đầu, kể lại chi tiết cho nàng nghe một số việc lớn xảy ra trong hai ngày nay, cùng với những lời đồn đại liên quan đến nàng.
Nghe nói Tướng phủ tổ chức yến tiệc linh đình kéo dài ba ngày, Nguyễn Lâm Ngọc, à không, hiện đã chính thức đổi tên thành Đường An Lam, cô ‘thiên kim thật’ kia cũng được Lộc Minh Hoàng sắc phong làm Vũ Dương Huyện Chúa, nhưng hiện tại vẫn chưa có đất phong.
Nguyễn Chiêu nhướng mày.
Xem ra Lộc Minh Hoàng vì muốn xoa dịu vị ‘thiên nữ’ này cũng thật là hao tâm tổn trí, chỉ không biết sau này phát hiện đầu tư không thể thu hồi vốn, có tức đến mức chui vào hoàng lăng hay không.
Nàng phẩy tay: "Kể ta nghe tình hình các tuyến đường đi Bắc Cương đi.”
Hứa Khanh Dung gật đầu, từ lần trước đến thăm tù, xác định nàng thật sự muốn đến Bắc Cương, nàng ta đã bỏ không ít công sức.
Nàng ta lấy ra một quyển sổ đưa cho nàng, bên trong ghi lại địa hình, tình hình thiên tai, có thổ phỉ hay không… Của một số tuyến đường có thể đi đến Bắc Cương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















