Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tẩu ấy thật sự không hiểu nổi tại sao Nguyễn Chiêu có thể dễ dàng buông bỏ như vậy.
Nguyễn Chiêu lấy ra một bọc vải, lấy ra hai chiếc xiên bạc sạch sẽ, xiên mỗi chiếc một miếng Đào hoa đưa cho hai đứa nhỏ đã thèm thuồng từ lâu.
Hai đứa nhỏ vui mừng nhận lấy, ngọt ngào nói: “Cám ơn tam tỷ.”
Nguyễn Chiêu lại đưa gói giấy cho Lý Thanh Nhã: "Mọi người cùng thử đi, vị cũng không tệ.”
Lý Thanh Nhã vội vàng nhận lấy gói giấy, nhìn những chiếc bánh tinh xảo, không khỏi nuốt nước miếng.
“Nào chỉ là không tệ, nghe nói đây đều là món ăn của tiên cung, tuyệt diệu vô cùng, không ngờ hôm nay ta cũng có thể được nếm thử, haiz.”
Nói xong, tẩu ấy xoay người đi về phía nhóm người Nguyễn Trọng Minh.
Mấy nam nhân đương nhiên không muốn ăn, đều muốn để dành cho các nàng.
“Ở đây còn nhiều lắm, đều chỉ có thể để được một ngày, ăn không hết đâu.”
Chờ Nguyễn Chiêu nói xong, Nguyễn Trọng Minh và Nguyễn Lâm Thuỵ mới cầm lấy một miếng nếm thử.
Nguyễn Lâm Giác vẫn còn đang tự kỷ, mọi người liền để cho hắn tiếp tục yên tĩnh, không đi quấy rầy.
Ngay cả quản gia cũng được chia cho mấy miếng bánh.
Giỏ nhìn thì không lớn, nhưng đồ vật bên trong thật sự không ít.
Cả thảy hai mươi gói bánh, đều là những món điểm tâm nổi tiếng mà hoàng thân quốc thích muốn ăn đều phải đặt trước ba ngày, ăn xong tâm trạng mọi người cũng thả lỏng hơn không ít.
Lý Thanh Nhã vừa ăn vừa cảm thán.
“Trân Điểm Các này khó trách có thể làm ăn phát đạt như vậy, quả nhiên đắt xắt ra miếng, thật sự là quá ngon, đời này có thể được ăn một miếng này cũng đáng giá, thật không biết vị sư phụ làm bánh này là vị cao nhân nào, lại có thể làm ra nhiều món ngon như vậy, nghe nói ngay cả Hoàng thượng cũng muốn mời người ấy vào cung, bất quá hình như không thành.”
Nguyễn Chiêu chỉ cười cười, không nói gì.
Đương nhiên là không thành, bởi vì vị sư phụ này cũng là đại lão bản chân chính của Trân Điểm Các, sao có thể vào cung làm chứ.
Chẳng lẽ là tiền nhiều quá cầm không hết sao?
Mọi người ăn bánh xong, không khí cũng hòa hoãn hơn không ít, ngoại trừ Nguyễn Lâm Giác bị Nguyễn phụ ép ăn mấy miếng bánh xong vẫn còn tự kỷ.
Bất quá hai ngày tiếp theo sự thoải mái này đã bị phá vỡ.
Nguyên chủ trước kia quả thật đã gây thù chuốc oán không ít.
Đáng tiếc Nguyễn Chiêu nào phải người tầm thường, nên nàng đối với những lời khiêu khích đều chẳng để tâm, mặc kệ hết thảy.
Nàng xưa nay không thích lấy lời lẽ ra oai phong, mà là trực tiếp ra tay.
Những kẻ kia đắc ý rời đi, nào ngờ đâu chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.
Trái lại Nguyễn gia lại tức giận, mấy ngày trôi qua, trừ Nguyễn Lâm Giác ra, những người còn lại trong nhà cơ bản đều đã cãi nhau với bọn người tới gây chuyện.
Ngay cả hai đứa nhỏ cũng rưng rưng nước mắt mắng: “Các ngươi đáng ghét, đồ xấu xa!”
Tuy phần lớn Nguyễn gia đều là người đọc sách, không biết cãi nhau, nhưng có Lý Thanh Nhã hùng hổ, giờ phút này cũng không cần che giấu bản thân trước mặt nhạc phụ, chống nạnh, tẩu ấy liền bật chế độ xổ một tràng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















