Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cù Tiên Sinh, Cô Ấy Lại Ỷ Thế Hiếp Người Chương 29: Thẩm Tiểu Thư, Rốt Cuộc Câu Nào Của Cô Là Thật, Câu Nào Là Giả?

Cài Đặt

Chương 29: Thẩm Tiểu Thư, Rốt Cuộc Câu Nào Của Cô Là Thật, Câu Nào Là Giả?

Màn đêm buông xuống, tòa dinh thự nhà họ Cù tọa lạc trên đỉnh núi được bao quanh bởi những bức tường cao, trước cổng sừng sững hai bức tượng sư tử đá, trên bậc thềm chạm khắc hoa văn mây lành, nay đã hằn in dấu vết của thời gian.

Bài trí bên trong mang nét cổ điển nhưng không mất đi vẻ phong nhã, trầm lắng và mộc mạc.

Những món đồ cổ độc bản có thể bắt gặp ở bất cứ đâu, được sắp đặt tinh tế ở từng góc nhỏ.

Trong phòng ngủ chính, bác sĩ gia đình vừa khám xong cho cụ bà, vừa thu dọn hòm thuốc vừa dặn dò: "Huyết áp hơi cao, nhưng không có gì đáng ngại, cụ cứ uống thuốc đúng giờ, từ từ tẩm bổ là ổn ạ."

Cụ bà dựa vào đầu giường thở dài: "Có tuổi rồi, bệnh tật cứ ngày một nhiều thêm."

Cụ ông lại không nhịn được mà càm ràm: "Tôi đã bảo rồi, bảo bà nghỉ ngơi nhiều vào, nhưng bà cứ không chịu ngồi yên, hễ rảnh là lại ra vườn rau hí hoáy."

"Ông thì biết cái gì, rảnh rỗi quá cũng sinh bệnh đấy." Cụ bà trách móc: "Tôi đã bảo ông đừng nói với A Từ, chuyện nhỏ nhặt thế này lại bắt nó chạy về một chuyến."

Cù Yến Từ rót một cốc nước ấm đưa tới: "Bà nội, cháu không sao mà."

Cụ bà đón lấy cốc nước: "Cháu đấy, bao giờ mới chịu dẫn bạn gái về cho bà xem mặt đây."

Đứa cháu này của bà cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội tham công tiếc việc quá, bao năm nay bên cạnh chẳng có lấy một bóng hồng.

Cù Yến Từ còn chưa kịp đáp lời thì cụ ông đã nhân cơ hội nhắc tới: "Cháu gái của cụ Thôi hai tháng nữa về nước, đến lúc đó hai đứa hẹn gặp nhau trò chuyện xem sao. Hồi bé hai đứa từng gặp nhau rồi đấy, không biết cháu còn ấn tượng gì không. Con bé đó xét về học vấn, ngoại hình hay gia thế đều rất xứng đôi với cháu…"

Hễ nhắc đến chuyện này là cụ ông lại nói nhiều hẳn lên.

Cù Yến Từ tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Ông nội, tạm thời cháu chưa nghĩ đến chuyện đó."

Cụ ông lập tức sa sầm mặt mày: "Cháu bao nhiêu tuổi rồi mà còn lấy cái cớ này? Mấy năm trước cháu bảo bận gây dựng sự nghiệp, ông bà không giục, còn bây giờ thì sao? Sắp tam thập nhi lập đến nơi rồi mà vẫn chưa định thành gia lập thất hả? Cháu còn muốn lãng phí thêm mấy năm nữa?"

Cù Yến Từ nghe tai này lọt qua tai kia: "Để sau hẵng nói ạ."

Cụ ông còn định mắng tiếp thì bị cụ bà ngăn lại: "Thôi được rồi, khó khăn lắm A Từ mới về nhà một chuyến, ông đừng có suốt ngày giáo điều như thế."

Bà nghỉ một lát rồi quay sang nói: "Nhưng quả thực cháu cũng nên để tâm dần đi, đừng chỉ biết mỗi công việc, cũng phải chú ý giữ gìn sức khỏe. Có cô gái nào phù hợp thì cứ thử tiếp xúc xem sao."

Cù Yến Từ không muốn làm cụ bà phật ý nên gật đầu nhận lời. Anh ngồi trò chuyện với hai ông bà thêm một lúc, không muốn quấy rầy họ nghỉ ngơi nên rời khỏi phòng ngủ chính để về phòng mình.

Anh cầm bao thuốc và bật lửa trên bàn đi ra ban công, ngón tay cái quẹt bánh xe, ngọn lửa bùng lên, châm thuốc, đưa đầu lọc lên môi.

Người đàn ông đứng đó, bóng dáng cao lớn gần như hòa làm một với màn đêm, toát lên vài phần cô độc.

Trầm mặc, lẻ loi.

Chẳng hiểu sao Cù Yến Từ lại nhớ tới cô gái kia.

Đêm hôm đó cô say rượu, mơ màng lao vào lòng anh, xông vào phòng anh, nói năng lung tung rằng để ý anh, thậm chí còn hôn lên, kết quả tỉnh dậy lại quên sạch sành sanh.

Hành động lúc say vốn dĩ chẳng nên coi là thật.

Tiếng rung đột ngột vang lên.

Anh móc điện thoại từ trong túi ra, cúi đầu liếc nhìn.

Màn hình hiển thị tên người gọi đến - Thẩm Quy Ninh.

Ngón tay thon dài ấn nút nghe.

Điện thoại kết nối, đầu bên kia im lặng suốt mười mấy giây.

Cù Yến Từ nhíu mày, giọng hơi trầm xuống: "Không nói gì à?"

Giọng nói từ đầu bên kia vừa mềm mại vừa ngoan ngoãn: "Cù tiên sinh."

Tựa như một chiếc móc câu khẽ gãi nhẹ vào đầu tim, không mang tính công kích nhưng lại cực kỳ dễ gây xao động lòng người.

Thẩm Quy Ninh cầm điện thoại, khẽ nói: "Trong nhà có một bóng đèn bị hỏng."

Cù Yến Từ nhả ra một làn khói thuốc, giữa hai đầu lông mày vương nét lạnh nhạt: "Tìm ban quản lý."

Thẩm Quy Ninh cảm nhận rõ sự lạnh lùng của anh, trong lòng thấp thỏm lo âu, dè dặt hỏi: [Cù tiên sinh, có phải anh giận rồi không?]

Giọng điệu anh vẫn rất nhạt: "Tôi giận cái gì?"

"Chuyện tối hôm đó tôi đã mạo phạm anh."

"Nhớ ra rồi à?"

"Vâng." Thẩm Quy Ninh xin lỗi: [Thật sự xin lỗi, tôi biết sai rồi, tôi không nên gây phiền phức cho anh.]

Chất nicotine cùng gió lạnh ùa vào phổi, Cù Yến Từ dịu giọng hơn một chút: [Em nhớ lại xem mình đã làm gì trước đã rồi hẵng nói những lời này với tôi.]

"Sau này bớt uống rượu đi."

"Dạ." Thẩm Quy Ninh nào dám nói gì khác.

Cù Yến Từ xoay người vào phòng ngủ, dập tắt điếu thuốc trong tay vào gạt tàn: "Không có việc gì thì tôi cúp đây."

"Có việc ạ." Thẩm Quy Ninh vội vàng lên tiếng, cô nhẩm lại những lời định nói trong đầu một lượt rồi lí nhí mở lời: "Tôi uống say thật, nhưng mà… chuyện nói để ý anh là thật đấy."

Nói xong câu này, nhịp thở của cô cũng chậm đi vài nhịp.

Cù Yến Từ dựa người vào mép bàn, ngón tay xoay xoay cây bút máy: "Chẳng phải bảo là không thích sao? Thẩm tiểu thư, rốt cuộc câu nào của em là thật, câu nào là giả?"

Thẩm Quy Ninh ngẩn ra, cô nói thế bao giờ nhỉ…

Khoan đã, cô nhớ ra rồi.

Tô Dục Thần hỏi cô có thích Cù tiên sinh không, cô đã phủ nhận.

"Đó là vì trước mặt người ngoài, tôi là con gái, đương nhiên ngại không dám thừa nhận rồi."

Giải thích xong, Thẩm Quy Ninh căng thẳng chờ anh trả lời, ngón tay bấu chặt vào viền ốp điện thoại.

Cù Yến Từ mấp máy môi: "Không giận."

Thẩm Quy Ninh mới không tin: "Không giận sao anh lại bỏ tôi ở lại khách sạn một mình?"

"Có việc đột xuất."

"Thế anh cũng có thể nói với tôi một tiếng mà." Giọng cô gái nhỏ bất giác trở nên tủi thân.

Rõ ràng lúc đi thì đi cùng nhau, lúc về lại chỉ còn mỗi mình cô.

Cù Yến Từ đưa tay ấn nhẹ lên xương lông mày: "Ừ, tôi nhớ rồi."

Nghe vậy, người Thẩm Quy Ninh hơi cứng lại, không hiểu mấy chữ này của anh có ý gì, cũng sợ mình hiểu sai.

"Đèn nào bị hỏng?" Anh hỏi.

"Đèn hành lang ở lối đi ấy ạ."

"Mai tôi bảo ban quản lý lên sửa cho em."

Nghe ra giọng điệu của anh đã dịu dàng hơn nhiều, Thẩm Quy Ninh không kìm được mà cong môi cười: "Vâng."

Im lặng một chốc, cô lại chủ động hỏi: "Anh đang bận à? Tôi có làm phiền anh không?"

"Không." Cù Yến Từ đi vòng ra sau bàn làm việc, ngồi xuống ghế gỗ đỏ, lưng tựa ra sau đầy thư thái.

"Vậy sau này tôi có thể thường xuyên gọi điện cho anh được không?" Thẩm Quy Ninh bắt đầu thăm dò.

Cù Yến Từ thản nhiên đáp: "Em có thể gọi, nhưng chưa chắc tôi đã rảnh để nghe đâu, Thẩm tiểu thư."

Chất giọng trầm ấm pha chút khàn khàn lọt vào tai, tựa như đang mài nhẹ lên màng nhĩ. Có lẽ chỉ mình anh mới có thể gọi ba chữ "Thẩm tiểu thư" này bằng cái giọng điệu triền miên quyến luyến đến thế. Giữa màn đêm tĩnh mịch, nghe gợi cảm chết người.

Thẩm Quy Ninh sờ sờ tai mình, cảm thấy hơi ngứa.

Không bị Cù tiên sinh từ chối thẳng thừng, cô đã thấy bất ngờ lắm rồi, biết điểm dừng là tốt nhất: "Được thôi."

Rất nhanh, cô lại nghĩ ra chuyện gì đó: "Vậy… lần tới tôi đi diễn, anh có thể đến ủng hộ không?"

Cù Yến Từ nói: "Để xem thời gian đã."

"Ồ." Thẩm Quy Ninh bắt đầu tìm chuyện để nói: "Anh ăn tối chưa?"

"Rồi." Cù Yến Từ không hiểu tại sao mình lại lãng phí thời gian để tiếp tục mấy chủ đề vô bổ này với cô.

"Tôi vẫn chưa ăn."

"Không muốn ăn à?"

"Không phải, là đồ ship chưa tới."

"Thường xuyên ăn đồ ship sao?"

"Tôi không biết nấu cơm." Thẩm Quy Ninh cúi đầu nhìn hình xăm trên mắt cá chân trái, kể với anh: "Năm nhất đại học có lần tôi ngẫu hứng muốn học nấu ăn, kết quả không cẩn thận bị dầu nóng bắn vào chân, vẫn còn để lại sẹo này."

Cù Yến Từ tiếp lời: "Cho nên em mới đi xăm."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc