Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Gửi xong hai tin nhắn này, đợi một lúc lâu mà Cù Yến Từ vẫn chưa hồi âm.
Thẩm Quy Ninh có chút bất an, bèn soạn thêm hai tin nhắn nữa rồi gửi đi.
[Cù tiên sinh, có phải anh giận rồi không?]
[Thực sự xin lỗi, tôi biết sai rồi, tôi không nên gây phiền phức cho anh.]
Cù Yến Từ: [Em nhớ lại xem mình đã làm gì trước đã rồi hẵng nói những lời này với tôi.]
Thẩm Quy Ninh nằm trên giường, trong lòng rối bời, không sao đoán được suy nghĩ của Cù tiên sinh. Cô sợ nếu nói toẹt chuyện tối qua ra thì anh sẽ xa lánh mình, như vậy kế hoạch của cô coi như đổ sông đổ biển.
Thôi bỏ đi, cứ quan sát tình hình trước đã rồi tính sau.
Cô đặt điện thoại xuống, dậy vệ sinh cá nhân và sửa soạn một chút, lúc này trời đã gần trưa.
Thẩm Quy Ninh chưa ăn sáng nên bụng đói cồn cào định xuống nhà hàng dùng bữa.
Ai ngờ lại khéo thế, vừa mở cửa thì phòng bên cạnh cũng có động tĩnh.
Cù Yến Từ bước từ trong ra.
Thẩm Quy Ninh quay đầu lại, ngượng ngùng chào hỏi: "Cù tiên sinh."
Những hình ảnh đêm qua ùa về trong tâm trí khiến vành tai cô bất giác đỏ ửng.
Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận rõ ràng sức cánh tay của anh mạnh mẽ đến nhường nào, chỉ cần một tay cũng có thể ôm trọn lấy eo cô.
Cù Yến Từ chỉ nhàn nhạt liếc nhìn cô một cái rồi thu hồi tầm mắt, đi thẳng qua người cô.
Thẩm Quy Ninh đuổi theo: "Cù tiên sinh, anh đi đâu thế?"
"Đi ăn cơm."
"Tôi có thể đi cùng anh không?"
Cù Yến Từ không đáp, Thẩm Quy Ninh bèn coi như anh đã ngầm đồng ý.
Bước vào thang máy, sự im lặng bao trùm không gian chật hẹp.
Thẩm Quy Ninh cố gắng phá vỡ bầu không khí bế tắc: "Cù tiên sinh, chuyện hôm qua anh đừng chấp nhặt với tôi được không?"
Cù Yến Từ mặt không đổi sắc: "Em ám chỉ chuyện nào?"
Thẩm Quy Ninh cúi đầu, ấp úng: "Thì là… chuyện tự tiện vào phòng anh ấy."
Ánh mắt Cù Yến Từ rơi xuống đỉnh đầu cô, giọng điệu khó phân biệt cảm xúc: "Còn gì nữa?"
"Còn…"
"Ting…"
Lời còn chưa dứt thì thang máy đã đến nhà hàng ở tầng ba.
Thang máy bên cạnh cũng vừa hay có một nam một nữ bước ra, đều là người quen.
"Khéo thật đấy, hai người cũng đến ăn cơm à?" Tô Dục Thần nhếch môi cười: "Ngồi chung nhé?"
Thẩm Quy Ninh ngạc nhiên nhìn anh ta và Kim Ngữ Hàm: "Hai người…"
Tay Tô Dục Thần vẫn còn khoác lên vai Kim Ngữ Hàm, anh ta nhướng mày: "Hai người cùng một đoàn múa, chắc là quen nhau mà."
Kim Ngữ Hàm ghét bỏ đẩy anh ta ra: "Buông ra."
Thẩm Quy Ninh chẳng hiểu nổi mối quan hệ giữa họ.
Nhân viên phục vụ chu đáo sắp xếp một phòng riêng bốn người.
Căn phòng mang phong cách Trung Hoa cổ điển trang nhã, nội thất tinh tế, trên tường điểm xuyết những bức phù điêu sống động như thật, bố cục không gian đơn giản mà thoải mái.
Gọi món xong, phục vụ mang lên hai phần tráng miệng nhỏ cho hai cô gái lót dạ.
Bánh pudding caramel cỡ nhỏ, ăn không bị đầy bụng, dùng trước bữa chính là vừa đẹp.
Thẩm Quy Ninh vốn đang đói nên cô cầm thìa xúc một miếng, bỗng phát hiện bên trong có các loại hạt giã nhỏ nên đành thôi.
Tô Dục Thần và Cù Yến Từ đang bàn chuyện công việc.
Kim Ngữ Hàm không kìm được máu hóng hớt, nghiêng người ghé sát vào người bên cạnh, hỏi nhỏ: "Cậu với Cù tiên sinh có quan hệ gì thế?"
Thẩm Quy Ninh suy nghĩ một chút rồi đáp: "Bạn bè."
Tiện thể cô cũng hỏi lại: "Thế cậu với anh Tô là thế nào?"
Kim Ngữ Hàm tỏ vẻ bình thản, mấp máy môi không thành tiếng: "Bạn tình."
Thẩm Quy Ninh: "…"
Cũng đâu cần phải thẳng thắn thế chứ.
Mười phút sau, phục vụ gõ cửa mang món khai vị vào.
Cù Yến Từ bảo người ta dọn đĩa tráng miệng trước mặt Thẩm Quy Ninh đi: "Làm lại một phần không có hạt."
Phục vụ làm theo: "Vâng thưa ngài."
Thẩm Quy Ninh ngẩn người, trái tim như bị thứ gì đó châm nhẹ, cô quay sang nhìn Cù tiên sinh, hóa ra vừa rồi anh đã để ý thấy.
Tô Dục Thần tặc lưỡi, hỏi đầy ẩn ý: "Anh Từ, anh biết quan tâm người khác từ bao giờ thế?"
Chuyện này còn lạ hơn cả mặt trời mọc đằng Tây.
Cù Yến Từ ném cho anh ta một ánh mắt - lo chuyện của cậu đi.
Tô Dục Thần tự động phớt lờ, chuyển sự chú ý sang Thẩm Quy Ninh: "Thẩm tiểu thư, cô không thích ăn các loại hạt à?"
"Tôi bị dị ứng với mấy loại hạt đó." Cô giải thích.
Nụ cười bên môi Tô Dục Thần càng thêm sâu: "Anh Từ nhà tôi còn biết cả chuyện cô bị dị ứng cơ đấy."
Quan hệ này mà bình thường được sao?
Cù Yến Từ cảnh cáo: "Cậu ồn ào quá đấy."
Tô Dục Thần ra hiệu tay: "OK, tôi không nói nữa."
Thẩm Quy Ninh lẳng lặng bưng tách trà bên tay lên nhấp một ngụm.
Bữa trưa kết thúc.
Buổi chiều Tô Dục Thần rủ mấy người bạn đến phòng giải trí dưới lầu tụ tập, anh ta hỏi Thẩm Quy Ninh có muốn tham gia không.
Cù Yến Từ vừa ra ngoài nghe điện thoại, Thẩm Quy Ninh bèn hỏi: "Cù tiên sinh có đi không?"
"Thẩm tiểu thư, tâm tư của cô lộ liễu quá đấy." Tô Dục Thần nhếch môi, hỏi thẳng: "Thích anh Từ nhà tôi à?"
Thẩm Quy Ninh chối theo bản năng: "Không có, chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường thôi."
Cô không quen nói chuyện này trước mặt người ngoài.
"Được rồi, bạn bè bình thường." Tô Dục Thần gật gù: "Anh Từ cũng đi, thế nên cô có tới không?"
"Tôi…"
Cô vừa định nói thì Cù Yến Từ đẩy cửa bước vào.
Tô Dục Thần ôm vai Kim Ngữ Hàm đứng dậy: "Đi thôi đi thôi, đi đánh bi-a nào."
"Tôi bận rồi." Trên tay Cù Yến Từ kẹp một điếu xì gà vẫn chưa hút.
"Anh lại không đi nữa à?"
"Có cuộc họp trực tuyến."
"Được thôi." Tô Dục Thần lại hỏi: "Vậy Thẩm tiểu thư còn đi không?"
Thẩm Quy Ninh khéo léo từ chối: "Tôi hơi buồn ngủ, muốn về phòng chợp mắt một lát, mọi người chơi đi nhé."
Cù tiên sinh không đi thì cô cũng chẳng cần đi làm gì, dù sao cô cũng đâu quen biết những người đó.
Tô Dục Thần không ép: "Được, thế bọn tôi đi đây."
Bọn họ chia tay nhau ở cửa phòng bao.
Thẩm Quy Ninh lẽo đẽo theo sau Cù Yến Từ cùng lên tầng cao nhất.
Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng cô cứ cảm thấy sắc mặt Cù tiên sinh còn lạnh lùng hơn lúc trước, là do công việc sao?
Thấy người đàn ông sắp về phòng, Thẩm Quy Ninh vẫn cất tiếng gọi: "Cù tiên sinh."
Động tác quẹt thẻ phòng của Cù Yến Từ hơi khựng lại: "Nói đi."
"Tôi…" Lời đến bên miệng bỗng chẳng biết phải nói gì, Thẩm Quy Ninh khẽ lắc đầu: "Không có gì ạ."
Ánh mắt Cù Yến Từ lạnh nhạt, anh mở cửa bước vào trong.
Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, Thẩm Quy Ninh thu dọn hành lý chuẩn bị về thành phố.
Vốn tưởng hôm nay sẽ được gặp Cù tiên sinh, nào ngờ tài xế lại báo rằng Cù tiên sinh đã rời đi từ tối qua rồi.
Trái tim Thẩm Quy Ninh như hẫng đi một nhịp, cảm giác hụt hẫng to lớn bủa vây lấy cô.
Có phải Cù tiên sinh không muốn để ý đến cô nữa không? Nếu không thì tại sao đi sớm mà chẳng thèm nói với cô một tiếng.
Suốt hai tiếng ngồi xe trở về, cô cứ rầu rĩ không vui, nhìn chằm chằm vào lịch sử trò chuyện hồi lâu mà vẫn chẳng dám làm phiền anh.
Biết nói gì bây giờ, hỏi tại sao anh không đợi mình ư, nhưng anh đâu có nghĩa vụ phải làm thế.
Cô và Cù tiên sinh chẳng là gì của nhau cả.
Cô ấn công tắc trên tường, không gian bừng sáng như ban ngày.
Có điều đèn hành lang nối giữa phòng ăn và phòng khách dường như hỏng mất một bóng, không thấy sáng.
Thẩm Quy Ninh ngẩn ngơ nhìn chiếc đèn ốp trần.
Trong nhà có nhiều đèn như vậy, dù hỏng một cái cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Nhưng mà, biết đâu cô có thể mượn cớ này để gọi cho Cù tiên sinh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










