Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Công Thức Tỏ Tình Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Cao Trạm không đáp, vài cậu ấm khác chuyển sang chủ đề khác.

“Hai người hôm nay đến trễ rồi, bỏ lỡ một mỹ nhân đấy.”

Nghe đến đây, Hạ Tư Khanh lập tức hứng thú: “Mỹ nhân nào?”

Có người vội vàng trả lời: “Chính là tiểu thư nhà họ Chung, tên Chung Huệ Trì. Hôm nay tôi lần đầu tiên gặp cô ấy ngoài đời, đẹp không tả nổi.”

Ngô Thượng An đang uống rượu bị sặc, đối diện với ánh mắt ngơ ngác của Hạ Tư Khanh, cả hai nhìn nhau.

“Tôi không nghe nhầm chứ? Chung Huệ Trì?”

Hai người khó tin nhìn về phía Cao Trạm.

Cao Trạm ngồi im, ánh sáng trong phòng như tập trung hết lên người anh, đôi mắt đào hoa sâu thẳm hơi nheo lại.

Anh khẽ mở môi, thốt ra vài từ: “Cậu không nghe nhầm đâu.”

Những người xung quanh không biết mối liên hệ giữa Cao Trạm và Chung Huệ Trì, vẫn hào hứng bàn tán.

“Nhưng sao tôi chưa từng gặp cô ấy nhỉ, còn Chung Đình Thư thì tôi thường xuyên gặp ở các sự kiện.”

“Hình như sau khi tốt nghiệp cô ấy đã đi làm ở Nam Thành, là phóng viên của đài truyền hình Nam Thành, gần đây mới trở về Đế Đô.”

“Nam Thành? Làm sao sánh được với Đế Đô, cô ấy là tiểu thư giàu có, tại sao lại đi làm xa như vậy?”

Một cậu ấm nhấp ngụm rượu, lắc đầu bất lực: “Ai mà biết được, nhưng cô ấy rất giỏi đấy.”

“Năm ngoái vụ lừa đảo thực phẩm chức năng cho người già gây chấn động xã hội đó, mọi người đều biết chứ? Chính cô ấy đã phanh phui, nghe nói cô ấy đã trà trộn vào nhà máy sản xuất, quay được video quan trọng, phơi bày tập đoàn thực phẩm chức năng đó.”

“Cô gái này, tuy sinh ra trong gia đình giàu có, nhưng cũng rất nỗ lực, chưa bao giờ dựa dẫm vào gia đình.”

Tiếng bàn tán xung quanh rì rầm, Cao Trạm cảm thấy có chút phiền muộn, tiện tay cầm lấy gói thuốc trên bàn, châm một điếu.

Mái tóc rối trước trán che khuất đôi mắt sâu thẳm, trong ánh sáng hỗn loạn, ánh mắt anh mờ mịt không rõ, tựa như một hồ nước sâu không đáy.

“A Trạm.” Hạ Tư Khanh gọi khẽ, nét lo lắng thoáng hiện trên gương mặt.

Bên cạnh, Ngô Thượng An chậm rãi lên tiếng: “Cậu nhớ bài báo về vụ lừa đảo thực phẩm chức năng cho người già mà cô ấy viết chứ? Tôi nhớ sau khi tin tức đó được công bố không lâu, cậu đã mua lại một công ty dược phẩm, chuyên nghiên cứu và phát triển thực phẩm chức năng cho người già.”

Cao Trạm dựa vào ghế, nhả khói thuốc, ánh đỏ lập lòe, dáng vẻ của anh trong làn khói mờ ảo có chút méo mó.

Người đàn ông vẫn giữ nguyên vẻ kiêu ngạo và bất kham, nhưng giọng nói lại ẩn chứa một nỗi buồn khó nhận ra.

“Mỗi bài báo của cô ấy, tôi đều đọc.”

Câu nói này, hòa cùng làn khói mỏng manh trước mặt, tan biến trong không khí.

*

Trên đường về nhà, trời lại đổ mưa.

Chung Huệ Trì ngồi ở hàng ghế sau, nhìn cảnh vật lướt qua trước mắt, tầm nhìn có chút mơ hồ.

Cho đến khi hình ảnh trước mắt bắt đầu biến dạng, suy nghĩ của cô dường như lại quay về đêm mưa cách đây vài năm.

Trong đêm thu mưa rơi ấy, trái tim thiếu nữ đã đập một trăm linh một nhịp.

Biệt thự nhà họ Chung.

Cha mẹ Chung đã mua nhà cho Chung Huệ Trì và Chung Đình Thư gần công ty, hai anh em chỉ về nhà vào cuối tuần.

Lúc này đã khá muộn, cha mẹ Chung đã đi ngủ.

Sau khi hai anh em chào tạm biệt, họ trở về phòng riêng.

Chung Huệ Trì tắm rửa, xóa tan mệt mỏi cả ngày.

Khi cô rửa mặt và nằm lên giường, đồng hồ đã điểm một giờ sáng. Đáng lẽ lúc này cô nên buồn ngủ, nhưng cô lại không hề có chút mệt mỏi.

Nghĩ đến dáng vẻ bất kham của Cao Trạm tối nay, vẫn như xưa, anh luôn là người nổi bật nhất.

Dù đã chia tay lâu như vậy, anh vẫn dễ dàng nắm bắt cảm xúc của cô.

Chung Huệ Trì lắc đầu, cố gắng xua đuổi hình bóng anh ra khỏi tâm trí.

Ngay lúc đó, điện thoại trên tủ đầu giường reo lên.

Chung Huệ Trì nhìn xuống, là một số lạ, nhưng là số địa phương.

Cô do dự vài giây, rồi nhận cuộc gọi.

Đầu dây bên kia không nói gì, chỉ có tiếng gió, kèm theo tiếng mưa tí tách, như mưa rơi trên cửa sổ.

Cuộc gọi vẫn chưa bị ngắt, ngực Chung Huệ Trì nặng trĩu, cô đoán được người ở đầu dây bên kia.

Một lúc sau, giọng nói khàn đặc vang lên.

“Huệ Trì, anh hối hận rồi.”

Mùa hè cuối cùng, sáu năm trước.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc