Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Công Thức Tỏ Tình Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

Chung Đình Thư nhướng mày, vỗ nhẹ đầu cô: "Nhìn kỹ đây, ông anh này chưa bao giờ nhát gan."

Anh vất vả tìm được WeChat của người yêu cũ, run rẩy copy đoạn văn kia vào khung chat.

Dù đã chuẩn bị tâm lý hàng trăm lần, nhưng vẫn không đủ can đảm để gửi đi.

Chung Huệ Trì không chịu nổi, giật lấy điện thoại và nhấn gửi.

Tất cả ánh mắt háo hức đều đổ dồn vào màn hình điện thoại của Chung Đình Thư.

Phía bên kia trả lời rất nhanh, hai chữ to đùng hiện lên trước mắt.

【Đồ khùng】

Thật sự ngắn gọn xúc tích, chỉ nhìn qua màn hình cũng cảm nhận được sự khinh thường.

Chung Đình Thư định giải thích, liền soạn thêm tin nhắn.

【À... thua trò chơi, xin lỗi.】

Phía bên kia trả lời ngay lập tức, nhưng là một dấu chấm than đỏ.

【Tin nhắn đã gửi nhưng bị đối phương từ chối nhận.】

Chai từ từ dừng lại, người bị chỉ trúng lần này lại là Cao Trạm.

Nhiều cô gái trong phòng nín thở, tò mò anh sẽ chọn gì.

Giọng nam trầm ấm vang lên: "Tôi chọn ‘Thật’."

Câu hỏi sự thật vẫn được rút thăm từ những tấm thẻ do mọi người viết sẵn. Không ít cô gái đã viết những câu hỏi mình quan tâm.

May mắn thay, câu hỏi Cao Trạm rút được khá đơn giản:

[Bạn nghĩ ai đau khổ hơn - người chủ động chia tay hay người bị chia tay?]

Chữ viết trên giấy rất quen thuộc và thanh tú, khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười nhạt.

Nhiều người cảm thấy câu hỏi này khá nhạt nhẽo. Các cô gái chờ đợi Cao Trạm chơi game cả buổi, ai ngờ lại là câu hỏi chẳng có giá trị tám chuyện.

Chung Huệ Trì cũng không ngờ, tấm thẻ mình viết tùy tiện lại bị anh rút trúng.

Ngước lên đúng lúc chạm phải ánh mắt nửa cười nửa không của Cao Trạm.

Cô giật mình, chẳng lẽ anh nhận ra chữ viết của cô?

Chỉ thấy anh khẽ nhướng mày, thản nhiên đáp: "Người bị chia tay."

Mọi người theo phản xạ hỏi: "Tại sao?"

Xung quanh im lặng, tất cả đều chờ đợi câu trả lời của Cao Trạm.

Còn anh vẫn ung dung ngồi đó, nghịch bật lửa trong tay, dáng vẻ kiêu sa mà phóng khoáng.

Một lúc sau, mới nghe anh thong thả đáp: "Bởi vì chính tôi là kẻ bị đá."

Lời vừa dứt, mọi người trợn tròn mắt.

Cao Trạm?? Bị đá??

Chung Huệ Trì: "..."

*

Suốt quá trình chơi, Chung Huệ Trì có chút không yên lòng. Chung Đình Thư nhận ra tâm trạng của cô, bèn kiếm cớ đưa cô về trước.

Gió đêm se lạnh, luồn vào từ vạt áo, mang lại chút tỉnh táo cho Chung Huệ Trì.

Cả hai đều đã uống rượu nên không thể lái xe, đành gọi tài xế nhà đến đón.

Đợi tài xế ở cửa Mộ Ca, Chung Đình Thư chậm rãi châm một điếu thuốc, khói mù mịt, đầu ngón tay đỏ rực một điểm.

"Tâm trạng không tốt?" Dù là câu hỏi nhưng giọng điệu của Chung Đình Thư rất khẳng định.

Chung Huệ Trì cũng lười phủ nhận, khẽ "Ừ" một tiếng.

"Anh, anh còn nhớ hồi đại học em từng có bạn trai chứ?"

Chung Đình Thư gật đầu, ánh mắt ra hiệu cô tiếp tục.

Tiếng nói của cô gái hòa quyện cùng cơn gió nhẹ của đêm thu, len lỏi vào tai anh: “Chính là người được mọi ánh mắt trong phòng bao hướng về – Cao Trạm.”

Lời vừa dứt, Chung Đình Thư lập tức kêu lên: “Trời! Vậy là em đã đá cậu ta sao?”

Câu trả lời là một sự im lặng kéo dài, nhưng sự im ắng lúc này chính là thừa nhận.

Đêm nay không có ngôi sao nào, bầu trời đen thẳm như một bức tranh mực Tàu.

Gió thu mang theo độ ẩm đặc trưng sau cơn mưa vuốt ve gương mặt, đôi mắt sâu thẳm và đầy thần thái của cô gái, mái tóc dài xoăn nhẹ bay trong gió.

Một khí chất độc nhất vô nhị của riêng cô, tựa như gió, cuồng phóng và tự do.

Chung Đình Thư nhìn khuôn mặt rạng rỡ dưới ánh đèn đường, bất chợt cảm thấy em gái mình có thể đá Cao Trạm là điều hoàn toàn hợp lý.

Chỉ cần nhìn vào dung mạo ấy, cô hoàn toàn có quyền kiêu ngạo.

“Vậy nên tối nay tâm trạng em tệ là vì gặp lại bạn trai cũ à?”

Lời của Chung Đình Thư thẳng thắn và đúng trọng tâm.

Chung Huệ Trì thoáng giật mình.

Phải chăng là như vậy?

Thực ra chính cô cũng không rõ.

Thấy cô không đáp, Chung Đình Thư lặng lẽ châm thêm điếu thuốc, làn khói mỏng manh uốn lượn bay lên.

“Em có từng nghe câu này chưa?”

“Người mà dùng thời gian để quên đi, là người chịu không nổi khi gặp lại.”

*

Hội sở Mộ Ca.

Sau khi anh em nhà họ Chung rời đi, trò chơi cũng không còn tiếp tục.

Hạ Tư Khanh và Ngô Thượng An đến muộn, cả hai tự giác ngồi cạnh Cao Trạm.

Có người trêu đùa: “Hai người đến muộn quá, tiệc sắp tàn rồi, có phải vội vàng đến để thanh toán không?”

Hạ Tư Khanh cười hờ hững: “Sao có thể, chuyện thanh toán chắc chắn phải để anh Trạm lo, anh ấy chẳng thiếu gì ngoài tiền.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc