Sau khi dung hợp ký ức của nguyên chủ, Lê Thiên Duyên đã biết chính mình hiện tại đang ở một nơi có tên là Hành Võ đại lục, nơi này chỉ có tiên tông mới có tu giả, người bình thường chỉ có thể luyện võ.
Võ giả được chia thành nhiều cấp bậc, lúc đầu là hậu thiên, kế đến là Tiên Thiên cuối cùng là Võ Tông, ở cấp bậc Hậu thiên cùng Tiên Thiên thì có chín tầng, nếu một người võ giả có thể lên tới cấp bậc Võ Tông, thì sẽ có thọ nguyên tối đa là ba trăm tuổi, những người có thể luyện đến cảnh giới này đa phần cũng đều là người sắp chết, nếu là gặp được chân chính người tu tiên, hai bên so đấu lên, Võ Tông cũng đánh không lại một cái tu giả Luyện Khí tầng chín, cho nên ở trong mắt người thường sự tồn tại của tiên tông chính là chí cao vô thượng.
Mười năm một lần, tiên tông sẽ có một đợt tuyển nhận đệ tử, đây chính là cơ hội cho những ai muốn đổi đời, chỉ cần có thể trắc ra linh căn sẽ có khả năng được trưởng lão của tiên tông thu vào môn hạ, bất quá linh khí ở Hành Võ đại lục rất loãng, cái gọi là tiên tông chỉ là một cái tông môn nhỏ bé, có mấy cái Kim Đan chân nhân toạ trấn, trong miệng mọi người hay nói đến tiên nhân kỳ thật chính là Trúc Cơ tu sĩ.
Mà hồn phách của hắn xuyên vào vị thiếu niên này cùng hắn trùng tên trùng họ, thậm chí tướng mạo cũng giống đến bảy phần, là một vị con vợ lẽ thiếu gia xuất thân trong một gia tộc võ giả thế gia, trong nhà đứng hàng thứ ba.
Sinh ra ở võ giả thế gia, thể chất của thiếu niên lại không thể luyện võ, dù vậy Lê phụ vẫn quan tâm hắn, chỉ vì mẹ đẻ của Lê Thiên Duyên chính là Ân thị là người của Ân gia, tuy rằng gia tộc đã xuống dốc, nhưng trong tộc đã từng ra quá một người có tư chất Tam linh căn, Lê Bùi luôn ngóng trông huyết mạch của mình cùng Ân thị có được linh căn, để về sau có thể bị người của tiên tông dẫn đi, như vậy Lê gia cũng có thể thơm lây.
Đáng tiếc tạo hóa trêu người, hai tháng trước là lúc tiên tông mười năm một lần tuyển nhận đệ tử, lúc trưởng lão của tiên tông đi vào Tấn Thành chọn lựa đệ tử, Lê Thiên Duyên bị trắc ra tư chất Ngũ linh căn phế tài, trong khi nhị công tử của Lê gia cùng tuổi với hắn Lê Thiên Thừa lại trắc ra mộc thổ kim Tam linh căn, ngay lập tức đã bị trưởng lão của tiên tông thu làm đệ tử ký danh.
So với việc căn cốt không tốt cùng thể chất phế tài, bị trắc ra tư chất Ngũ linh căn càng làm Lê Thiên Duyên trở thành trò cười cho cả Tấn Thành, nhưng họa vô đơn chí, người của tiên tông mới vừa rời đi Tấn Thành không đến mấy ngày, Ân thị lại đột nhiên bệnh nặng tái nằm trên giường không dậy nổi, không đến một tháng đã hương tiêu ngọc vẫn.
Lê Thiên Duyên tuy rằng là con vợ lẽ do thiếp thất sinh ra, từ nhỏ đến lớn áo cơm không cần phải lo, lại được phụ thân ký thác kỳ vọng cao, hiện giờ kỳ vọng chỉ trong một đêm đều tan biến, hắn phảng phất như bị toàn bộ Lê phủ quên đi, trước kia từng bị người nâng lên cao bao nhiêu, bây giờ ngã xuống liền đau bấy nhiêu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



