Tấn Thành là một thành trấn xa xôi nằm dưới sự cai quản của Thiên Phạn tiên tông ở Hành Võ Đại Lục, ở nơi này mọi người phần lớn đều là luyện võ từ nhỏ được gọi là Võ giả, Võ giả lấy võ vi tôn, chỉ có người có thực lực mạnh mẽ mới được mọi người tôn trọng.
“Làm gì có chứng bệnh kì lạ nào, Tiết đại phu nói, trên người hắn có dấu hiệu bị trúng độc, rõ ràng là do uống thuốc độc tự sát.”
“Loại người vừa vô dụng vừa nhu nhược như hắn tốt nhất là nên chết sớm đi, động một chút là muốn tự sát thật là mất mặt, cũng chỉ có Lê phủ đại phu nhân có tấm lòng nhân hậu mới chịu cứu hắn, nếu không ai nguyện ý đi cứu hắn.”
“Ta còn nhớ rõ trước đây không lâu Lê Thiên Duyên vừa mới thành thân, đang yên đang lành sao lại nghĩ quẩn không biết.”
“Vấn đề không phải ở chỗ thành thân, mà là người thành thân với hắn không phải là người hắn yêu. Lê Thiên Duyên thích Trừng gia đại tiểu thư là chuyện mà khắp Tấn Thành này ai cũng biết, kết quả người hắn cưới lại là song nhi con vợ lẽ của Trừng gia.”
“Song nhi con vợ lẽ thì đã làm sao, Lê Thiên Duyên vốn dĩ không thể luyện võ, lại bị trắc ra tư chất Ngũ linh căn, cho dù muốn đi tiên tông làm tạp dịch đệ tử cũng không có tư cách, có khác gì phế nhân đâu, Trừng gia chính là một trong tứ đại gia tộc của Tấn Thành, cho dù là song nhi cũng có rất nhiều người muốn cưới mà không được.”
“Đúng vậy, hắn còn không bằng chúng ta nữa là, tuy rằng chúng ta không có linh căn nhưng vẫn có thể luyện võ a, thực lực hiện tại của Trừng gia đại tiểu thư đã là hậu thiên tầng ba, vậy mà hắn cũng dám mơ ước quả thực chính là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.”
“Vậy các ngươi vẫn còn chưa biết chuyện này đi, song nhi kia của Trừng gia vừa sinh ra đã rất xấu xí, hàng năm đều bị nhốt ở hậu viện không cho ra ngoài.”
“Ta cũng nghe nói bộ mặt của song nhi kia rất là hung tợn, khuôn mặt có thể so sánh với Tu La dạ xoa rất là dọa người, hiện tại xem ra, không chỉ có tướng mạo không tốt mà mệnh cách cũng không tốt, gả cho tên Lê Thiên Duyên kia, nửa đời sau làm gì còn có ngày lành.”
“Cư nhiên còn có việc này, vậy cũng khó trách.”
...
Lê Thiên Duyên vừa tỉnh lại, liền trợn tròn mắt nhìn chằm chằm trên đỉnh giường được điêu khắc hoa lê, những thứ này chỉ có nhân gian mới có, đang lẽ hắn phải đối mấy thứ này xa lạ mới đúng, nhưng do thức hải đã dung hợp với kí ức của một người khác, cho nên trước mắt hết thảy đều trở nên rất là quen thuộc.
Trước đây, hắn vỗn dĩ là tu giả của Thiên Vẫn đại lục, ngày ấy khi đi ngang qua đỉnh núi Bạch Trạch phong, trên đỉnh núi có một con tiểu yêu đang độ kiếp hóa hình, Lê Thiên Duyên cũng không có để ý gì nhiều, nhưng ai có thể nghĩ đến, bất ngờ có một đạo Thiên lôi không nghiêng không lệch đánh trúng hắn, còn đem hắn bổ tới một thế giới khác, hồn phách nhập vào một một người mới chết không lâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
