Lê Thiên Duyên nói xong liền ở trong nước đem trên người quần áo từng cái cởi ra ném lên bờ, sau đó nhanh chóng cọ rửa các vết bẩn dính ở trên người.
Trừng Kỳ bị hành động của Lê Thiên Duyên làm cho sợ tới mức phải quay đầu đi, trên mặt bởi vì nhìn thấy một màn vừa rồi mà đỏ bừng, nhưng vẫn bước nhanh đi đến chỗ Lê Thiên Duyên ném quần áo, đem tất cả quần áo bị ướt cùng dơ bẩn gom lại đợi tý nữa mang về giặt sạch lại.
Trong lòng Trừng Kỳ có chút kỳ quái, Lê Thiên Duyên như thế nào lại làm chính mình chật vật như vậy.
“Dơ như vậy còn lấy làm gì.”
Lê Thiên Duyên cảm thấy ghét bỏ mà nhìn thoáng qua quần áo trong tay Trừng Kỳ, trên đó còn dính rất nhiều vết bẩn khó ngửi, Trừng Kỳ cư nhiên còn dám cầm ở trên tay.
“Không sao, ta sẽ giặt sạch sẽ lại như vậy sẽ không còn dơ và hôi nữa.”
Nói xong Trừng Kỳ liền cầm lấy quần áo ướt vắt cho khô, sau đó xếp lại cho ngay ngắn đặt ở bên cạnh.
“Thiếu gia, ngươi có biết vì sao chúng ta lại ở đây không?”
“Sao ngươi lại kêu ta bằng thiếu gia?”
Lê Thiên Duyên buồn cười nhìn hắn, Lê Ngọ cùng Tiểu Liễu là hạ nhân kêu hắn thiếu gia là không sai, nhưng Trừng Kỳ vì sao
lại cũng đi theo hai người kia kêu như vậy.
“Ta không biết gọi ngươi là gì?”
Trừng Kỳ cảm thấy quẫn bách mà nhéo ngón tay, đôi mắt hoảng loạn không ngừng nhìn xung quanh.
“Chúng ta đã bái đường thành thân, ngươi nói thử xem nên gọi ta là gì.”
Trừng Kỳ biến hóa tự nhiên không thể che giấu được ánh mắt của Lê Thiên Duyên, hắn nhìn ra được tính cách của tiểu gia hỏa này trời sinh chính là vui vẻ hoạt bát, lại bị hoàn cảnh ép buộc trở thành dáng vẻ này. Sau khi thở dài một tiếng, Lê Thiên Duyên cũng không lại tiếp tục chọc ghẹo Trừng Kỳ, ngữ khí thận trọng nói:
“Ngươi có thể kêu ta bằng ca.”
“Ca?” Trừng Kỳ nghiêng đầu suy nghĩ, nếu hắn kêu Lê Thiên Duyên bằng ca ca giống như cũng không thích hợp, cuối cùng quyết định lại kêu một tiếng, “Thiên Duyên ca.”
“Tùy ngươi đi.” Lê Thiên Duyên cảm thấy không sao cả nhún vai.
“Thiên Duyên ca ngươi biết chúng ta vì cái gì sẽ ở chỗ này sao?”
Rối rắm xong vấn đề xưng hô, Trừng Kỳ lại lần nữa đưa ra nghi vấn.
Lê Thiên Duyên: “……”
Tên nhóc này vẫn còn chưa có quên vấn đề này.
Nhìn thấy vẻ mặt tò mò ham học hỏi của Trừng Kỳ, Lê Thiên Duyên đành phải giải thích:
“Là truyền tống phù đem chúng ta đưa đến nơi này.”
“Truyền tống phù?”
Trừng Kỳ kinh ngạc chớp chớp mắt, cũng nhớ lại vừa rồi ngoài cửa sương phòng nhìn thấy lá bùa màu vàng trong tay Lê Thiên Duyên sáng lên, mở mắt ra đã thấy ở đây, nguyên lai lá bùa kia chính là truyền tống phù a.
“Thật là lợi hại.”
Đôi mắt của Trừng Kỳ lấp lánh tỏa sáng mà nhìn Lê Thiên Duyên, trong lòng âm thầm nghĩ, chỉ là một trương nho nhỏ giấy vàng, là có thể đi bất kì địa phương nào mà mình muốn sao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



