Trước kia Lê Thiên Duyên luôn cảm thấy thất vọng với thần thông mà hắn thức tỉnh. Hắn nhìn người khác hoặc là thức tỉnh một đôi Linh Nhãn hoặc là một đôi tai thuận phong nhĩ, tới phiên hắn không hiểu sao lại biến thành một cái mũi chó. Cho dù là mùi hương khi bị phóng đại gấp mấy chục lần cũng không nhất định sẽ thơm, huống chi mùi thúi vĩnh viễn so mùi hương càng khó ngửi.
Lúc này, trong sương phòng tối thui không có một chút ánh sáng, xem ra bên ngoài đã là ban đêm, Lê Thiên Duyên cầm lấy một bộ quần áo sạch sẽ vội vàng mở cửa đi ra ngoài, chuẩn bị tìm một chỗ rửa sạch sẽ trên người vết bẩn cùng hương vị khó nghe.
Ai ngờ Lê Thiên Duyên vừa mới đẩy ra cửa phòng, liền nhìn thấy một cái thân ảnh nho nhỏ đang đứng ở bên ngoài sương phòng.
“Thiếu, thiếu gia……”
Ánh trăng sáng ngời vừa lúc đem Lê Thiên Duyên chiếu đến rõ ràng, Trừng Kỳ ngốc lăng mà nhìn chằm chằm vào trên người Lê Thiên Duyên đang dính đầy dơ bẩn không ngừng bay ra mùi tanh tưởi khó ngửi.
Trừng Kỳ đột nhiên xuất hiện làm Lê Thiên Duyên cũng dại ra trong giây lát, ngay sau đó trên tay hắn đang trống rỗng bỗng nhiên xuất hiện một lá bùa màu vàng.
Trừng Kỳ cảm thấy khó hiểu mà nhìn chằm chằm vào động tác của Lê Thiên Duyên, sau đó lại nhìn thấy lá bùa ở trên tay hắn phát sáng, trong lòng liền xuất hiện một tia hoảng loạn, theo bản năng mà bắt lấy cánh tay của Lê Thiên Duyên, hai người cứ như vậy liền cùng nhau tại chỗ biến mất.
Khi mở mắt ra, Trừng Kỳ phát hiện chính mình đang ở một nơi hoang vu hẻo lánh ngoài thành, còn chưa kịp nghĩ ra nguyên nhân vì sao hắn lại đột nhiên xuất hiện ở nơi này liền nghe được cách đó không xa truyền đến một tiếng 'bùm' của đồ vật rơi xuống nước.
“Thiếu gia, ngươi đang ở đó sao?”
Trừng Kỳ có chút sợ hãi mà gọi một tiếng, dựa vào ánh sáng ảm đạm của ánh trăng cố gắng tìm kiếm nơi phát ra tiếng nước. Buổi tối ở nơi hoang vu hẻo lánh này tràn ngập các loại tiếng kêu của côn trùng làm trong lòng Trừng Kỳ rất là sợ hãi.
“Ngươi như thế nào lại ở chỗ này?”
Lê Thiên Duyên nhảy vào trong hồ nước đang muốn tắm rửa cho sạch sẽ, lại đột nhiên nghe được thanh âm của Trừng Kỳ ở gần đây.
Tiểu gia hỏa này thế nhưng cũng cùng hắn cùng nhau bị truyền tống lại đây, khó trách hắn cảm thấy chỉ truyền tống một đoạn ngắn ngủn liền xém chút nữa tiêu hao hết linh lực của hắn. Lê Thiên Duyên còn cho rằng tu vi của mình quá vô dụng nên mới như vậy.
Nghe được tiếng đáp lại của Lê Thiên Duyên, trong lòng Trừng Kỳ mới cảm thấy nhẹ nhàng thở ra, dưới chân bước đi càng lúc càng nhanh, cho đến khi tới gần bên hồ nhìn thấy thân ảnh của Lê Thiên Duyên, trái tim treo lơ lững nãy giờ mới hoàn toàn an tâm xuống dưới.
Lê Thiên Duyên nhìn thấy vẻ mặt mờ mịt của Trừng Kỳ, cảm thấy rất là bất đắc dĩ, tiểu gia hỏa này như thế nào lại trở nên mơ màng, sợ là ngày nào đó bị người khác bắt cóc còn không biết đang xảy ra chuyện gì.
“Thôi, chờ ta tắm xong lại mang ngươi trở về.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

