“Chìa khoá mở ra cánh cửa, đồ vật bên trong có thể hủy thị tộc…”
“Vâng” Chúc Ngọc Linh nâng đầu từ trong lồng ngực của Trương Thác lên, dùng tay gạt nước mắt một cái, rồi nói: “Anh Trương Thác, anh không có việc gì thì tốt rồi, đến tối chúng ta uống rượu với nhau được không”
“Ừm đi” Trương Thác gật đầu, nói: “Chỉ cần ông già nhà em không lo lắng là được”
“Suýt, ở trên hòn đảo này, ông sẽ không lo lắng đâu” Khóe miệng Chúc Ngọc Linh lộ ra một nụ cười, nói: “Vậy anh Trương Thác, cứ trò chuyện với ông nội của em trước đi, em đi đây”
Chúc Ngọc Linh nói xong, vung vẩy tóc đuôi ngựa, nhảy nhót chạy đi.
“Con nhóc này thật là” Chúc Nguyên Cửu bất đắc dĩ nhìn Chúc Ngọc Linh, lắc đầu, quay người đi vào trong nhà, Trương Thác cũng đi vào theo đóng cửa phòng lại.
Bên trong gian phòng, tràn ngập mùi thuốc đông y, ở một bên lò lửa còn đặt một cái nồi đất, bên trong nồi là thuốc đông y.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


