Trương Thác quay đầu nhìn thoáng qua, cười nói: “Ông già ông cũng chưa chết, tôi làm sao có thể chết trước được, xem ra, tình huống của ông không phải rất tốt, phải dùng tới gậy “Tinh khí tổn thất, sợ là sau này không thể đứng thẳng người được nữa” Chúc Nguyên Cửu thổn thức một tiếng, sau đó tiếp tục nói: “Đến đây đi, tôi biết cậu có rất nhiều đồ vật muốn hỏi tôi, Ngọc Linh, đừng quấy rầy anh Trương Thác của cháu nữa”
Trương Thác lắc đầu, nói: “Nói ra rất dài sau này tôi sẽ từ từ kể cho các người nghe”
“Đúng rồi, uống rượu mới là chuyện quan trọng nhất, lão đại hôm nay nhất định phải uống với chúng tôi một chén, nếu anh còn không xuất hiện, chỉ sợ mộ của anh cũng phải đứng lên” Ferreth cười nói.
“Được” Trương Thác vung tay lên, nói: say không về!”
Cho dù hai mươi tiếng trước, người trên đảo biết tin Trương Thác không có việc gì, nhưng bây giờ nhìn thấy Trương Thác, trong lòng vẫn không thể kìm nén được kích động.
Trương Thác dùng tròn một giờ đồng hồ, mới đi đến Đêm nay không pháo đài cổ ở trung tâm hòn đảo, số lượng người ít đi một chút, bên ngoài lâu đài cổ không ngừng có tiếng hoan hô, mọi người uống rượu chúc mừng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
