Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Con Gái Nuôi Nhà Giàu Ác Độc Không Muốn Theo Cốt Truyện Nữa! Chương 26: Có Bồi Thường Không?

Cài Đặt

Chương 26: Có Bồi Thường Không?

"Cô..." Sắc mặt Đào Thắng sa sầm, đứng bật dậy, giọng lạnh đi rõ rệt: "Lời cần nói tôi cũng đã nói hết rồi, cô tự mà lo liệu!."

Ông ta hừ lạnh một tiếng rồi nghênh ngang bỏ đi.

Kiều Vụ Sanh khẽ bật cười, lẩm bẩm: “Thật muốn chụp lại cái vẻ mặt đó cho Đào Khả Giai xem, cho cô ta làm ‘đại hiếu nữ’ một lần cho trọn nghĩa con cái.”

Tiễn xong Đào Thắng, cô còn chưa kịp thở đã thấy Khang Phong bước vào.

Hai người ngồi đối diện nhau, không ai lên tiếng. Căn phòng yên lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi. Kiều Vụ Sanh liếc đồng hồ, trong lòng ngứa ngáy muốn hỏi trước nhưng vẫn nhịn xuống.

Cuối cùng, Khang Phong ưỡn thẳng lưng, nghiêm túc mở lời: “Tiểu Sanh, tôi có một kế hoạch rất hay. Cô có muốn nghe không?”

“Ồ? Vậy ông nói thử xem nào.”

Trong lòng Kiều Vụ Sanh thầm trợn mắt. Trầm mặc nãy giờ là để nói câu này thôi? Nếu muốn nói thì vào phòng nói luôn có phải đỡ mất thời gian không? Đúng là cái lũ cáo già.

“Cô đừng vội.” Khang Phong nở một nụ cười hòa nhã: “Cô ưu tú như vậy, chẳng lẽ cam tâm chỉ làm tổng giám đốc thôi sao? Tôi thấy…”

“Dừng.” Kiều Vụ Sanh lạnh giọng ngắt lời: “Cổ đông Khang, ông không cần nói nữa. Tôi đột nhiên không còn hứng thú nghe kế gì hết. Mời về cho.”

Bên ngoài cô mỉm cười lịch sự, bên trong thì mắt trắng đảo mấy vòng. Lại thêm một ông già muốn mượn danh kế sách để dụ cô giành quyền đây mà. Cô ngu sao mà không hiểu mấy lời lòng vòng ấy?

Khang Phong nheo mắt lại: “Cô thật không muốn biết tôi định nói gì sao? Chẳng lẽ cô có cách hay hơn để giải quyết khủng hoảng lần này à?”

“Không muốn.” Cô cười như không cười, “Cổ đông Khang, nếu đã muốn nói thì cứ nói thẳng. Quanh co lòng vòng làm gì? Hay là… căn bản ông chẳng có kế gì cả, chỉ đang dọa tôi thôi?”

“Cô…” Khang Phong nghẹn họng, giận đến đỏ mặt trừng mắt nhìn cô.

Kiều Vụ Sanh vẫn điềm nhiên như không: “Yên tâm đi cổ đông Khang, tôi sẽ không vì chuyện lần trước mà có thành kiến với ông đâu. Cũng không nghi ngờ chuyện lần này là do ông đứng sau đâu nha. Nhưng tôi thật lòng khuyên ông, rảnh rỗi như vậy thì đăng ký một lớp học dành cho người lớn tuổi đi, bận rộn chút thì đỡ nghĩ vẩn vơ.”

“Cô....Không thể nói nổi mà!” Khang Phong hằn học để lại một câu rồi quay đầu rời đi, đóng sầm cửa mạnh đến nỗi cái ly trên bàn cũng run lên bần bật.

“Cáo già tính khí đúng là nóng nảy.” Kiều Vụ Sanh lẩm bẩm, giọng nhẹ như gió: “Còn thiếu một vị nữa thôi, đến nhanh lên còn kịp, mình còn phải lo cái chuyện hot search nữa.”

Quả nhiên, vừa dứt lời Thịnh Đại Nghĩa bước vào.

Vừa vào phòng, ông ta đảo mắt nhìn quanh, hỏi ngay: “Oh, tiểu Ngôn với tiểu Ngữ đâu rồi? Không phải hôm nay tới công ty thực tập sao?”

“À, Susan đang dẫn hai đứa đi tham quan công ty.” Kiều Vụ Sanh đáp, giọng nhàn nhạt: “Vậy ra hôm nay cổ đông Thịnh đến là để gặp hai đứa nhỏ, không phải tìm tôi hả?”

“Tìm cô làm gì chứ?” Thịnh Đại Nghĩa nói tỉnh bơ: “Cô tưởng tôi sẽ đến để quở trách vụ hot search à? Yên tâm, năng lực của cô tôi biết rõ, tôi tin cô sẽ xử lý ổn thỏa.”

Kiều Vụ Sanh bất lực bật cười: “Vậy tôi có nên cảm ơn cổ đông Thịnh đã ‘có mắt nhìn’ không đây?”

“Cái đó thì không cần.” Ông ta bỏ một tay vào túi quần, ho khẽ hai tiếng: “Nhân cơ hội này, cô dạy dỗ tiểu Ngôn và tiểu Ngữ một chút. Sau này các em cô tiếp quản công ty, có kinh nghiệm rồi sẽ không hoảng loạn.”

Kiều Vụ Sanh cụp mắt, giọng nhẹ đi vài phần: “Cổ đông Thịnh thật chu đáo. Tôi thay mặt em trai và em gái của tôi cảm ơn lòng tốt của ông nhé.”

Cô cố tình nhấn mạnh hai chữ “của tôi”, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt ông ta.

Thịnh Đại Nghĩa gật đầu, sắc mặt không đổi: “Biết chúng là em của cô là tốt. Cũng đừng quên công ơn dưỡng dục của ba mẹ cô năm xưa.”

Dứt lời, ông ta xoay người đi thẳng.

“Đợi hai đứa nhỏ quay lại thì báo tôi một tiếng, tôi sẽ qua xem.”

“Cổ đông Thịnh đi thong thả.” Kiều Vụ Sanh vẫn giữ nụ cười đúng mực tiễn khách.

Đợi ông ta rời đi, Kiều Vụ Sanh ngã xuống sô pha, thở ra một hơi thật dài: “Cuối cùng cũng tiễn xong mấy vị tổ tông. Lần nào xảy ra chuyện cũng phải đến ‘thăm hỏi’ tôi một vòng, mất bao nhiêu là thời gian.”

Cô xoay người, định với lấy ly nước nhưng ngại đứng dậy. Cái ly lúc nãy cô để ở góc bàn trà, giờ duỗi tay cách mấy cũng không tới. Cô nâng chân, tính gạt nhẹ chiếc ly lại gần thì…

Cốc cốc cốc!

Tiếng gõ cửa bất ngờ khiến cô giật mình ngồi bật dậy nghiêm chỉnh.

“Chị ơi tụi em về rồi đây!”

Kiều Tô Ngôn và Kiều Tô Ngữ ríu rít bước vào, tay ôm đầy đồ ăn vặt, mặt mũi rạng rỡ như vừa đi hội chợ về.

Kiều Vụ Sanh trố mắt nhìn cảnh tượng trước mặt, suýt nữa thì không tin nổi.

“Đống đồ ăn vặt này… mấy đứa lấy ở kho à?” Cô chau mày nghi hoặc.

“Không phải đâu, là mọi người trong công ty cho đó!” Susan đứng sau cười cười giải thích: “Em dẫn hai em ấy đi tham quan một vòng, tới bộ phận nào là mọi người lại dúi cho ít đồ, góp lại thành cả đống luôn.”

“Đúng rồi đó, mọi người trong công ty quá nhiệt tình luôn!” Cả hai vừa đặt đống đồ ăn vặt lên bàn trà, vừa đồng thanh nói: “Tụi em xém chút nữa là không bê nổi!”

Kiều Vụ Sanh chỉ biết cười khổ:“Vậy là hôm nay mấy đứa tới không sợ đói rồi. Đầy đồ ăn thế này, chị ngày đầu tiên đi làm còn chẳng có đãi ngộ như thế đâu.”

Trong đầu cô chợt hiện lên hình ảnh nguyên chủ vào ngày đầu tiên đến công ty, không khí lạnh nhạt không ai quan tâm, càng không có đồ ăn vặt hay nụ cười nào tiếp đón.

“Chị hai, chỗ này là phần cho chị đó!” Kiều Tô Ngữ nhanh tay chọn một ít đồ ăn vặt có thịt, để sang một bên.

“Chị từng nói thích mấy món này mà, tụi em giữ lại riêng cho chị rồi nè.”

Ánh mắt Kiều Vụ Sanh sáng rỡ, môi nở nụ cười ấm áp: “Em gái ngoan của chị, yêu em quá đi mất!”

Nói xong, cô bỗng thấy bản thân hơi lố, liền ngồi thẳng dậy làm bộ nghiêm trang: “Cảm ơn tiểu Ngữ nhé.”

Kiều Tô Ngữ khựng lại, rồi đột nhiên nắm lấy tay chị gái, ánh mắt lấp lánh: “Chị ơi, câu vừa rồi… chị có thể nói lại lần nữa không ạ?”

“Hửm?” Kiều Vụ Sanh khẽ nhướng mày, môi mấp máy: “Yêu em quá đi…?”

“Chị ơi, em cũng yêu chị!” Kiều Tô Ngữ nhào vào ôm lấy cô, vui sướng ôm chặt.

Kiều Vụ Sanh dở khóc dở cười, vừa nhẹ nhàng đẩy ra vừa nhỏ giọng: “Rồi rồi, chị biết rồi, bình tĩnh chút đi.”

Bề ngoài tuy tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng cô lại mềm nhũn, ấm áp đến khó tả.

Kiều Tô Ngôn đứng một bên, bĩu môi: “Chị, vậy còn em thì sao?”

Kiều Vụ Sanh không nhịn được bật cười: “Được rồi, được rồi, đều yêu. Yêu cả hai đứa, em gái ngoan và em trai ngoan của chị.”

Hai đứa nhóc này, đúng là tranh nhau được thương, thật khiến người ta vừa thấy phiền vừa thấy dễ thương.

“Vậy còn được.” Kiều Tô Ngôn cười toe, nói thêm: “Chị hai tuyệt nhất!”

Susan lúc này khẽ ho một tiếng, lên tiếng nhắc: “À… tuy không muốn phá ngang khoảnh khắc gia đình cảm động này, nhưng bây giờ không phải lúc tranh giành tình cảm đâu. Tiểu Kiều tổng, chúng ta còn phải xử lý vụ hot search nữa.”

Cô vừa dứt lời, Chu Đồng và Tôn Du cũng vừa đến nơi.

Kiều Vụ Sanh nói: “Hai đứa đi chơi loanh quanh một chút đi, để chị xử lý công việc xong đã…”

“Chị hai, tụi em đến là để giúp chị mà!” Kiều Tô Ngữ lập tức phản bác, chu môi lên vẻ không vui, “Chị đừng xem tụi em như con nít.”

“Đúng vậy đó!” Kiều Tô Ngôn gật đầu phụ họa:“Tụi em đến là để làm hậu phương cho chị. Dù có giúp được gì hay không thì cũng không quấy rầy đâu.”

“Được rồi, vậy hai đứa ngồi đây nghe cũng được.” Kiều Vụ Sanh thở dài, ngả người ra sau ghế rồi quay sang nhìn Susan và hai người còn lại: “Nói đi, tình hình hiện tại thế nào rồi?”

Chu Đồng bước lên một bước, nhanh chóng báo cáo: “Kiều tổng, bên bộ phận truyền thông đã phát thông cáo chính thức. Bộ phận marketing cũng đã tạm ngưng toàn bộ hoạt động bán hàng cả online lẫn offline. Các sản phẩm điện gia dụng đang bị khiếu nại cũng đã được đưa vào quy trình xử lý riêng. Nhưng… vẫn chưa ai chịu gửi thiết bị tới để kiểm tra. Trong khi đó, bài đăng tố cáo vẫn đang đứng đầu bảng hot search, nhiệt độ càng lúc càng tăng.”

Nói xong, anh liếc nhìn Tôn Du.

Tôn Du gật nhẹ đầu, tiếp lời: “Tôi đã liên hệ với năm người đăng bài trên Weibo. Làm theo chỉ đạo của Kiều tổng, tôi nói rõ là công ty hy vọng có thể công khai kiểm định thiết bị để làm sáng tỏ sự việc. Nhưng họ đều từ chối. Họ không muốn kiểm tra, mà chỉ yêu cầu chúng ta bồi thường ngay. Tôi cũng đã nói thẳng rằng, chưa qua kiểm định thì công ty không thể trả tiền.”

Kiều Vụ Sanh hơi híp mắt lại, ánh nhìn sắc bén:

“Không cho kiểm định mà lại yêu cầu bồi thường ngay? Lúc đầu lấy lý do sợ chúng ta tráo thiết bị để từ chối, bây giờ đến cả kiểm định công khai cũng không chấp nhận… Chuyện này có gì đó khuất tất.”

Kiều Tô Ngữ liếc mắt nhìn Kiều Tô Ngôn, sau đó lên tiếng: “Ý của chị là… có khả năng sản phẩm của chúng ta không hề có lỗi, mà là họ đang bịa chuyện?”

Kiều Vụ Sanh búng tay, gật đầu: “Thông minh. Tuy nhiên, đó mới chỉ là suy đoán. Có hay không có lỗi vẫn phải chờ kiểm định chính thức. Nhưng lần này khác lần trước. Chúng ta bắt buộc phải lấy đúng thiết bị mà họ cho rằng bị rò điện để kiểm tra, mới có sức thuyết phục.”

Tôn Du lúc này mở iPad ra, đưa cho Kiều Vụ Sanh xem: “Kiều tổng, năm người này đều là người địa phương. Tôi đã kiểm tra trang cá nhân của họ. Bề ngoài trông có vẻ như là tài khoản thật, có đăng sinh hoạt hằng ngày. Nhưng… gần đây, mấy ngày liên tiếp đều đăng ảnh các con phố lớn nhỏ ở Hải Thành.”

Kiều Vụ Sanh vừa xem vừa nói: “Cùng một thành phố, cùng một ngày, năm người cùng báo đồ điện rò điện? Mà đều dùng sản phẩm của Kiều thị? Đến mức độ này thì không thể là trùng hợp nữa rồi. Nhìn hình này xem, rõ ràng là ảnh lấy từ mạng, thậm chí còn chưa xóa hết watermark.”

Mọi người cùng ghé đầu nhìn màn hình, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.

“Trời ơi, nếu không nhìn kỹ thật sự không phát hiện được đó!” Kiều Tô Ngữ che miệng, kinh hãi thốt lên. “Họ làm vậy là có chủ ý… Có khi nào là do đối thủ cạnh tranh giở trò không?”

“Trời ạ, thương chiến sát bên cạnh mình luôn đó!” Kiều Tô Ngôn mặt mày hưng phấn, cứ như đang xem phim trinh thám.

Kiều Vụ Sanh đưa tay đè trán, nhắc nhở: “Này này, bình tĩnh một chút. Giờ không phải lúc hưng phấn. Vấn đề là làm sao khiến họ chịu giao sản phẩm ra để kiểm tra, hoặc nghĩ ra cách để chứng minh họ đang nói dối… Đúng rồi!”

Cô đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực: “Tôi có cách rồi!”

Mọi người đồng loạt nhìn cô, tò mò hỏi: “Cách gì thế?”

Kiều Vụ Sanh khẽ cong môi, ra hiệu cho Susan mang thiết bị livestream đến. Sắp xếp xong, cô ngồi ngay ngắn trước ống kính, hai em ngồi hai bên.

Kiều Tô Ngữ tròn mắt kinh ngạc: “Chị ơi, chị muốn livestream thật à? Giữa lúc này luôn á? Đây chẳng phải là tài khoản triệu follow của chị sao? Mà nói mới nhớ, chị còn chưa follow em đâu nha!”

Kiều Tô Ngôn cũng chen vào: “Chị, em cũng có tài khoản đấy, chị cũng phải follow em đó nha.”

Kiều Vụ Sanh mỉm cười nhạt, hít sâu một hơi rồi nhấn nút bắt đầu livestream. Chưa đến 1 phút, phòng stream đã vượt qua mười nghìn người xem.

Hai em cô ngạc nhiên đến ngây người, mắt tròn xoe đầy thán phục.

“Chị hai giỏi quá trời luôn! Em thật sự ngưỡng mộ chị!” Kiều Tô Ngữ ôm lấy cánh tay cô lắc lắc.

“Chị phải livestream với em nữa nha, đừng thiên vị!” Kiều Tô Ngôn không chịu thua.

Kiều Tô Ngữ trừng mắt: “Anh lúc nào cũng giành chị hai với em!”

“Gì mà giành? Chị là chị của cả hai chúng ta, đừng nghĩ đến chuyện chiếm làm của riêng.” Kiều Tô Ngôn hừ một tiếng đầy khí thế.

Hai người đành phụng phịu ngồi im, ánh mắt chuyển sang màn hình livestream.

Bên kia, dòng bình luận bắt đầu xuất hiện dày đặc:

【Hai người bên cạnh là ai vậy trời?】

【Đây chẳng phải là em trai em gái song sinh nổi tiếng của Kiều tổng sao?】

【Haha tranh sủng thật sự, dễ thương quá đi mất.】

【Tự nhiên nhớ thằng em trời đánh nhà mình ghê.】

Kiều Vụ Sanh lướt mắt qua, dở khóc dở cười: “Tranh sủng thì thôi, nhưng cái kiểu này thì… cũng quá đáng yêu rồi đó. Hai đứa nghe lời chút nha?”

Cô chưa nói hết câu, hai đứa đã chụm đầu lại bên cô, ngoan ngoãn gật đầu.

“Chị, sao câu đó nghe như nghi vấn vậy?” Kiều Tô Ngữ bĩu môi: “Chẳng lẽ em không ngoan à?”

“Chị, em rất nghe lời luôn đó! Chị phải công nhận mới được.” Kiều Tô Ngôn cũng nhao nhao.

Kiều Vụ Sanh bật cười: “Rồi rồi, hai đứa ngoan lắm!”

Đúng lúc này, Tôn Du ghé lại khẽ nói: “Tiểu Kiều tổng, chị lại lên hot search rồi.”

Kiều Vụ Sanh cười nhạt, hỏi ngược lại: “Đoán được mà. Tiêu đề là gì?”

Tôn Du nhìn iPad đọc ra: “Anh em Kiều thị tranh sủng.”

Kiều Vụ Sanh hài lòng gật đầu: “Tốt, chính là tiêu đề tôi muốn. Cứ để nó leo thẳng lên đầu bảng giúp tôi tăng nhiệt độ.”

Cô ngồi thẳng người, mỉm cười nhìn vào camera: “Chào mọi người, chúc buổi chiều vui vẻ. Em trai em gái tôi vừa thi đại học xong, hôm nay muốn phá lệ dẫn các em livestream chơi một chút. Cũng tiện thể trả lời một vài câu hỏi liên quan đến sự cố đồ điện mà mọi người đang quan tâm. Ai có thắc mắc gì, cứ thoải mái đặt câu hỏi, tôi sẽ cố gắng trả lời hết sức.”

Kiều Tô Ngữ và Kiều Tô Ngôn chớp mắt tò mò, ghé sát vào chị, cùng nhau nhìn về phía màn hình.

Bình luận của mọi người dồn dập đến mức lướt qua liên tục, Kiều Vụ Sanh căn bản không kịp đọc.

Cô hơi cau mày, nói: “Mọi người này. Bây giờ chúng ta sẽ dành ra hai mươi phút để hỏi đáp, ngoài câu hỏi ra thì tạm thời đừng gửi thêm nội dung khác được không. Ai đồng ý thì gõ số 1 nhé”

Vừa dứt lời, hàng loạt con số "1" lập tức tràn ngập màn hình.

Cô mỉm cười gật đầu, nhẹ giọng nói: “Vậy bắt đầu nhé”

Thế nhưng… qua gần hai phút vẫn không thấy câu hỏi nào được gửi lên.

Đúng lúc Kiều Vụ Sanh bắt đầu nghi ngờ liệu có phải mạng bị lỗi không thì một dòng bình luận đột ngột hiện ra, nổi bật giữa màn hình: “Vậy… Kiều thị có bồi thường không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc