Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Susan ngẩn người trong giây lát, sau đó im lặng nhận lấy, cẩn thận nhét nút tai vào lỗ tai.
Vừa bước chân vào phòng họp, Kiều Vụ Sanh và Susan lập tức bị một loạt tiếng mắng xối xả từ các thành viên hội đồng quản trị chào đón.
Kiều Vụ Sanh thản nhiên ngồi xuống ghế, Susan ngồi cạnh cô. Hai người chỉ lặng lẽ nhìn đám người trước mặt đang liên tục vung tay múa miệng, mà chẳng nghe lọt lấy một lời nào.
Bởi vì...họ đang đeo nút bịt tai.
Nửa tiếng trôi qua, đám lão đầu kia đúng thật là lắm lời không ai bằng.
Chờ đến lúc thấy mấy người kia bắt đầu khản cổ, lần lượt nâng ly nước lên uống, Kiều Vụ Sanh mới tháo nút tai ra. Nhìn thấy hành động đó, cả phòng họp sững người.
“Vậy ra nãy giờ cô không nghe gì hết à?”
“Quá đáng thật đấy, cô dám đối xử với chúng tôi như vậy sao?”
“Đúng là lớp trẻ chẳng coi ai ra gì!”
Những lời oán trách lập tức dấy lên như bão.
“Được rồi, nghỉ miệng một chút đi!” Kiều Vụ Sanh đập mạnh tay xuống bàn, lạnh lùng quét mắt một vòng, “Chuyện vừa xảy ra là tai nạn, các người không hỏi rõ ngọn ngành, cũng chẳng buồn kiểm chứng sự việc, liền kéo tôi vào đây mắng chửi. Các người không thấy mệt à? Nếu đã không hài lòng với tôi, thì mau chóng tìm người thay thế đi! Các người tưởng tôi tha thiết gì cái chức Tổng giám đốc này lắm chắc? Thật là rảnh rỗi không có việc gì làm!”
Cô nói một hơi không ngừng nghỉ, sau đó lại vỗ bàn một cái nữa, cả người thoải mái hẳn.
Cả phòng họp im bặt.
Mọi ánh mắt nhìn nhau, không ai dám lên tiếng.
Khang Duệ Trạch đảo mắt một vòng, làm bộ cười hề hề: “Ôi chao, Tiểu Kiều tổng nói chí phải. Mấy vị tiền bối cứ hay chê bai tụi trẻ tụi tôi làm không tốt, nhưng đến lúc có chuyện lại chẳng thấy ai ra gánh trách nhiệm. Người trẻ cũng khổ lắm đó nha! Thôi thì, giờ chuyện chính là xử lý khủng hoảng lần này. Tiểu Kiều tổng, cô có kế hoạch gì thì cứ nói đi?”
Khang Phong nghe con trai nói thế, rất hài lòng gật đầu vỗ vai hắn như khen thưởng.
Kiều Vụ Sanh trợn mắt, trong bụng thầm nghĩ: Lại là chiêu mượn gió bẻ măng của nhà các người chứ gì?
Các thành viên hội đồng quản trị liếc nhìn nhau, có vài người định mở miệng, nhưng đã bị Kiều Vụ Sanh giành trước:
“Chuyện này, tôi sẽ cho mọi người một câu trả lời thỏa đáng. Đừng đứng đây ồn ào nữa, tôi còn phải đi xử lý tan họp đi.”
Dứt lời, cô bước nhanh ra khỏi phòng họp, Susan vội vàng đi theo phía sau. Còn lại đám người kia vẫn ngơ ngác đứng tại chỗ.
Sau vài giây yên lặng, họ lại bắt đầu làu bàu trách móc, nói Kiều Vụ Sanh coi thường hội đồng, làm việc quá độc đoán, nhất định phải tìm cách kéo cô xuống v.v…
Bốn cổ đông lớn nhìn nhau, rồi cũng lần lượt rời đi. Khang Duệ Trạch nhún nhảy bước theo sau, như đang hóng chuyện vui.
Cả hai chớp chớp mắt, bật cười khúc khích.
“Chị quên rồi à!” Kiều Tô Ngữ bước tới ôm lấy cánh tay cô, “Chính chị nói sẽ để bọn em đến công ty thực tập mà. Sáng nay ngủ quên, nên bọn em tranh thủ buổi chiều đến luôn.”
“Đúng rồi đó chị, bọn em cũng thấy vụ hot search rồi. Có gì cần giúp không ạ?” Kiều Tô Ngôn nói thêm.
“À… đúng ha, chị quên khuấy mất.” Kiều Vụ Sanh cười gượng: “Susan, em dẫn hai đứa đi tham quan công ty một vòng, rồi cho tụi nó về phòng em làm trợ lý đi.”
Susan mỉm cười gật đầu: “Kiều tiểu thư, Kiều thiếu gia, mời đi theo tôi.”
“Gọi em là Tiểu Ngữ được rồi.”
“Em cũng vậy, gọi Tiểu Ngôn là được.”
Cả hai quay sang nhìn Kiều Vụ Sanh: “Tụi em thật sự muốn giúp chị vụ hot search lần này…”
Kiều Vụ Sanh vỗ vai bọn họ: “Tạm thời chưa cần đâu. Nhưng yên tâm, khi nào chị cần nhất định sẽ gọi. Trước hết cứ theo thư kí Susan đi làm quen với công ty đã.”
Hai người nhún vai, cười nói “Vâng”, rồi rời khỏi văn phòng cùng Susan.
Kiều Vụ Sanh khẽ thở ra, xoa cổ rồi tựa người vào lưng ghế sô pha. Trong lòng thầm đếm “Một, hai, ba”… đến chữ “ba”, quả nhiên có tiếng gõ cửa vang lên.
Cô cong khóe môi, quay đầu nói lớn: “Vào đi.”
Cửa mở ra, khiến cô hơi bất ngờ, người đầu tiên bước vào lại là Khang Duệ Trạch.
Cô nhướng mày: “Sao lại là anh? Nhưng mà, lần này nhớ gõ cửa rồi đấy.”
Khang Duệ Trạch đi tới ngồi đối diện, ngả người ra sau, dang tay ra như thả lỏng: “Tôi nói rồi mà, lần sau nhất định sẽ chú ý. Nhưng… trông cô giống như đang chờ ai khác thì phải?”
“Cũng không hẳn là đang chờ ai, dù gì mấy người đó cũng sẽ lần lượt kéo đến.” Kiều Vụ Sanh nheo mắt, nhìn hắn ta: “Anh đến tìm tôi có chuyện gì? Hay lại là do cổ đông Khang sai anh tới?”
“Sao vậy? Không có chuyện gì thì không được đến tâm sự với cô à?” Khang Duệ Trạch liếc quanh một vòng, làm ra vẻ oan ức: “Cô đến ly nước cũng không cho tôi luôn hả?”
Kiều Vụ Sanh cúi mặt, giọng nhàn nhạt: “Bên hông anh có máy lọc nước, kế bên là ly giấy dùng một lần. Muốn uống thì tự rót lấy. Còn nữa, đang trong giờ làm việc, miễn bàn chuyện phiếm. Nếu không có việc gì quan trọng thì mời anh ra ngoài.”
“Có, có chuyện nghiêm túc thật mà.” Khang Duệ Trạch vội ngồi thẳng dậy, giọng thận trọng: “Cô nghĩ lần này vụ đồ điện, là do ai làm ra?”
Kiều Vụ Sanh khựng lại, liếc mắt đánh giá hắn: “Khoan đã, anh vừa nói ‘ai làm’? Nghe không hợp lý lắm nha. Theo lẽ thường, chúng ta phải đặt nghi vấn đầu tiên vào khâu kiểm định chất lượng, xem có thật sự có lỗi hay không. Sao anh vừa mở miệng đã hỏi là ‘ai làm’? Hay là… giống lần trước vụ đồ ăn vặt.....”
“Lần này tuyệt đối không phải tôi làm!” Khang Duệ Trạch lập tức phủ nhận, thái độ hết sức căng thẳng.
Kiều Vụ Sanh nheo mắt lại: “Ồ? Lần này? Vậy tức là lần trước đúng là anh làm đúng không?”
Khang Duệ Trạch rối rắm, đột ngột bật dậy: “Không phải tôi! Lần nào cũng không phải tôi!”
Hắn hít sâu một hơi, mở to mắt nhìn cô chằm chằm.
Kiều Vụ Sanh hơi nghiêng đầu, cong khóe môi cười như không cười: “Tôi chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi. Phó tổng Khang phản ứng mạnh mẽ như vậy làm gì?”
Khang Duệ Trạch khựng lại, rồi ho khan hai tiếng, cố gắng lấy lại vẻ bình thản: “Tôi đâu có kích động… chỉ là ngồi lâu quá nên tê chân thôi, đứng lên vận động chút.”
“Vậy chắc anh nên đi bệnh viện khám đi.” Kiều Vụ Sanh cười nhạt, “Mới ngồi chưa bao lâu mà đã tê rần chân, phó tổng Khang còn trẻ mà cơ thể yếu vậy là không được đâu. Ngày mai nhớ đăng ký khám chuyên khoa nhé.”
“Cô đừng nói linh tinh, tôi rất khỏe, trẻ trung sung sức!” Khang Duệ Trạch còn giơ tay làm động tác khoe cơ bắp, “Không cần khám gì hết. Được rồi, tôi về làm việc tiếp đây. Vụ đồ điện lần này, tự cô xử lý đi. Tôi nói rồi, không phải tôi làm! Cả lần trước cũng không phải!”
Nói rồi, hắn hất mặt bỏ đi đầy hùng hổ.
Kiều Vụ Sanh khẽ thở dài, nhún vai, rót một ly nước rồi đứng trước cửa sổ sát đất. Mây đen vẫn lơ lửng chưa tan, trời chưa mưa nhưng bên ngoài gió lớn gào thét, như muốn cuốn phăng cả thành phố này.
Cô cầm lấy điều khiển từ xa, bấm nút đóng cửa sổ, rồi bật đèn lên.
Lúc này, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa.
Kiều Vụ Sanh xoay đầu lại, liếc mắt đã thấy Phương Phấn Đấu đang đứng nơi ngưỡng cửa, mặt mày rạng rỡ, cười hì hì như thể vừa trúng số.
Cô khẽ rùng mình một cái: “Cổ đông Phương gặp chuyện vui gì à? Cười tươi đến mức... chói mắt luôn rồi đấy.”
Cô vừa nói vừa ngồi xuống ghế làm việc.
Phương Phấn Đấu nghe vậy thì nụ cười lập tức tắt ngóm, ông ta ho khan hai tiếng, nghiêm túc bước vào ngồi xuống ghế sofa đối diện.
“Vụ việc đồ điện lần này… cô nghĩ thế nào?”
“Thế nào là thế nào?” Kiều Vụ Sanh chớp mắt: “Tất nhiên là phải kiểm tra xem có đúng do sản phẩm của chúng ta hay không. Rò điện là chuyện nghiêm trọng, không thể xem thường.”
“Vậy tức là cô nghi ngờ sản phẩm của mình thật sự có vấn đề?” Phương Phấn Đấu cẩn trọng dò hỏi.
“Việc này phải chờ kiểm định kết luận, tôi không tiện đưa ra phán đoán trước.” Kiều Vụ Sanh cười nhạt: “Còn cổ đông Phương thì nghĩ sao? Chẳng lẽ lại cho rằng... là thương chiến từ phía đối thủ à?”
Ánh mắt cô dừng trên nét mặt của Phương Phấn Đấu.
Ông ta khựng lại một giây, rồi cười ha hả, có chút gượng gạo: “Sao cô đoán được tôi nghĩ thế chứ, ha ha ha… Nhất định là do đối thủ giở trò!”
Kiều Vụ Sanh mặt không biểu cảm nhìn ông ta, khiến ông ta cười thêm vài tiếng rồi tự thấy lúng túng.
“Có phải thương chiến hay không thì tạm thời chưa bàn tới, chuyện đó chưa phải trọng điểm.” Kiều Vụ Sanh bình thản nói: “Giờ quan trọng nhất là làm sao vượt qua khủng hoảng lần này. Cổ đông Phương có cao kiến gì không?”
“Tôi thì có cao kiến gì chứ?” Phương Phấn Đấu xua tay, cười xấu hổ: “Phải trông cậy vào lớp trẻ như các cô thôi. Trước mắt thì kiểm soát dư luận là quan trọng nhất. Còn tin đồn đúng hay sai... giờ không đáng để bàn. Thôi được rồi, cô bận, tôi cũng không làm phiền nữa.”
Nói xong, ông ta đứng dậy rời khỏi văn phòng.
Kiều Vụ Sanh nhìn theo bóng lưng ông ta khuất sau cánh cửa, ánh mắt dần trầm xuống. Trong lòng cô biết rõ, trận sóng ngầm này, e là chưa dừng lại ở đây.
Không đợi Kiều Vụ Sanh ngồi xuống, tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa. Cô khẽ thở dài.
Cửa vừa mở, người bước vào là Đào Khả Giai.
Cô nàng đi đến bên cạnh Kiều Vụ Sanh, vẻ mặt tò mò xen lẫn hào hứng: “Kiều Vụ Sanh, cô đúng là không tầm thường nha. Từ lúc lên làm Tổng Giám đốc đến giờ, chưa đầy một tháng mà đã ‘vào top’ hai lần với hot search tiêu cực. Quả thật rất ấn tượng!”
Kiều Vụ Sanh chau mày: “Giám đốc Đào từ khi nào lại thích nói chuyện mỉa mai như vậy?”
“Mỉa mai gì chứ?” Đào Khả Giai khoanh tay, nhướn mày: “Tôi nói thật mà! Nghe nói đám cáo già trong hội đồng quản trị lại gọi cô lên ‘uống trà’ nữa phải không? Tôi có thể tưởng tượng ra được, chắc họ tức đến tái mặt rồi ấy chứ.”
Kiều Vụ Sanh ngập ngừng một chút, rồi bật cười: “Thì ra trong mắt cô, ‘lợi hại’ là chỉ chuyện đó à. Ừ thì, điểm này thì tôi công nhận, quả thật họ tức không nhẹ.”
Đào Khả Giai đảo mắt, ghé sát lại gần, hạ giọng đầy bí mật: “Vậy… ba tôi ấy mà… sắc mặt ông ấy có phải khó coi lắm không?”
Kiều Vụ Sanh chớp mắt, cũng ghé đầu lại gần: “Cô hình như… rất mong sắc mặt ba mình xám xịt thì phải? Cô thật là một người con hiếu thảo đấy.”
“Thôi được rồi.” Đào Khả Giai buông tay, hừ một tiếng: “Từ nhỏ đến lớn, tôi có mấy cơ hội thấy ông ấy ‘ăn hành’ đâu. Mà suốt bao năm nay, ông ấy cứ luôn đem tôi ra so với cô…”
Nói đến đây, cô nàng bỗng khựng lại.
Kiều Vụ Sanh nghiêng đầu nhìn cô: “Cô vừa nói gì? Ông ấy luôn đem cô ra so với tôi… không phải là so thành tích, thành công gì đó sao?”
“Không có! Cô nghe nhầm rồi!” Đào Khả Giai lập tức ngẩng cao đầu, giả bộ kiêu ngạo:
“Thôi bỏ đi. Nếu vụ hot search lần này cô tự xử lý không nổi thì cứ nói với tôi. Giúp được gì tôi sẽ giúp, khỏi cần khách sáo.”
Kiều Vụ Sanh mím môi, cong môi cười khẽ: “Cô đang tính sau khi giúp tôi thì sẽ có dịp đắc ý trước mặt ba mình chứ gì?”
“Không tới lượt cô lo!” Đào Khả Giai hất mặt, “Nói chung là tôi sẽ giúp, cô cứ việc mở miệng thôi.”
Nói xong câu đó, cô nàng xoay người, ngẩng đầu ưỡn ngực bước ra ngoài.
“Thật là thú vị.” Kiều Vụ Sanh khẽ cười, duỗi người một cái rồi bước nhanh đến rót nước, ừng ực uống cạn một hơi.
Cô có linh cảm, sẽ còn người đến.
Quả nhiên, ly nước vừa đặt xuống, tiếng gõ cửa lại vang lên. Lần này, người đến là… Đào Thắng.
Kiều Vụ Sanh bật cười khẽ. Ba con nhà này đúng là một cặp ăn ý, người trước người sau, nếu biết sớm đã gọi Đào Khả Giai nấp lại mà xem sắc mặt khó coi của ba cô ta cho bõ tức.
“Cổ đông Đào, lần này tới là có cao kiến gì muốn chỉ giáo tôi sao?” Kiều Vụ Sanh hỏi thẳng.
Đào Thắng thoáng sững người, hơi cau mày: “Nếu tôi có cách thì đã nói từ sớm, đâu cần đợi tới tận bây giờ.”
“Cũng có thể là cổ đông Đào không định nói cho tất cả mọi người, mà chỉ muốn cho tôi biết thôi.” Kiều Vụ Sanh trêu chọc.
Đào Thắng bật cười: “Chuyện công ty thì có gì mà phải giấu? Tôi không tới để bày chiêu trò, chỉ muốn nghe thử suy nghĩ của cô về sự cố lần này.”
“Ý ông là muốn hỏi tôi nghĩ gì về vụ đồ điện?” Kiều Vụ Sanh nghiêng đầu, ngón tay gõ nhẹ lên bàn, “Nhưng mà ông hỏi vậy là đang chỉ khía cạnh nào? Về kỹ thuật? Về khủng hoảng truyền thông? Hay là về chuyện… ai đứng sau?”
“Cô đừng đánh trống lảng.” Đào Thắng nhíu mày, “Cô nghĩ đây là chiêu trò của đối thủ cạnh tranh, hay vẫn là… lại có người trong nội bộ giở trò như lần trước?”
Kiều Vụ Sanh mím môi, nhìn thẳng vào ông ta: “Chẳng lẽ ông không nghĩ đến khả năng thứ ba? Rằng sản phẩm của chúng ta thật sự có vấn đề, thật sự rò điện à?”
“Đừng thử tôi.” Đào Thắng giữ nét mặt bình thản, “Không phải tôi làm, cô thử cũng vô ích. Nhưng chính cô cũng rõ, nếu đồ điện thật sự rò điện, thì đây không đơn giản chỉ là chuyện một cái hot search.”
Kiều Vụ Sanh nhún vai, cười nhạt: “Xem ra cổ đông Đào cũng là người hiểu chuyện. Ông nói không sai, tôi nghi ngờ lần này cũng giống lần trước, là có người cố ý dựng chuyện. Chỉ khác là lần này không phải một người lên tiếng, mà là nhiều người cùng lúc. Khoảng cách với sự cố lần trước lại quá gần, thời điểm cũng chọn quá chuẩn… dư luận lần này nghiêm trọng hơn hẳn.”
Vừa nói, cô vừa kín đáo quan sát sắc mặt của Đào Thắng. Chỉ thấy ông ta trấn định tự nhiên, không chút hoảng hốt.
Tất nhiên, cũng không loại trừ khả năng ông ấy là một “lão hồ ly” chính hiệu, biết cách che giấu rất giỏi.
Đào Thắng trầm ngâm một lúc, rồi đột nhiên bật cười khiến Kiều Vụ Sanh thoáng giật mình.
“Tiểu Sanh này.” ông ta nói với vẻ thân thiết: “Lúc này lẽ ra cô nên chủ động tìm đến chúng tôi, tứ đại cổ đông nhờ hỗ trợ mới phải. Một mình cô sao gánh hết được?”
Ông ta cười ha hả, tỏ vẻ “vì cháu mà lo nghĩ”: “Cô nhìn xem, đừng ngại mở miệng. Chúng tôi thật lòng muốn giúp, dù sao cũng luôn rất xem trọng cô tiếp quản Kiều thị mà.”
Kiều Vụ Sanh nhướng mày. Mới vừa rồi còn ra vẻ không có biện pháp gì, giờ lại bóng gió bảo cô nên “nhờ vả”? Vòng vo một hồi, chẳng phải cũng chỉ để khuyên cô nhân cơ hội này nhường lại quyền điều hành thôi sao?
Cô mỉm cười nhàn nhạt, ánh mắt mang theo một tia lạnh nhạt:
“Không dám làm phiền đến tấm lòng ‘hào hiệp’ của các vị cổ đông. Trước mắt, tôi vẫn còn chống đỡ được. Nếu cổ đông Đào cảm thấy rảnh rỗi quá, chi bằng đăng ký lớp học cho người lớn tuổi, học thêm chút gì đó cho phong phú đời sống tinh thần, cũng rất tốt đấy.”
Câu từ nhẹ nhàng, ý châm chọc lại bén như dao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






