Đồng Yểu đương nhiên cảm nhận được những ánh mắt tò mò đổ dồn về phía mình, cũng nhận ra sau khi đi tới đoạn đường này, cơ thể Từ Tắc đã vô thức gồng cứng lại đôi chút.
Thế nhưng cô nhất quyết không thèm mở miệng bảo Từ Tắc thả mình xuống.
Cảm nhận được bàn tay anh đang giữ chặt lấy chân mình ngày càng siết chặt hơn, lại thấy đã sắp tới cửa trạm phục vụ, Đồng Yểu mới khẽ nhíu mày lên tiếng: “Thả em xuống đi.”
Cổ tay Từ Tắc khẽ nới lỏng, nhẹ nhàng đặt cô xuống đất.
Đồng Yểu dường như thấy anh khẽ thở phào một hơi nhẹ nhõm, cô liếc nhìn xung quanh, không ngờ một người trông cứng cỏi như anh mà lại để ý đến ánh nhìn của người ngoài đến vậy.
Thế thì sau này e là anh còn phải để ý dài dài.
Từ nhỏ đến lớn, bất kể là vì nhan sắc hay vì tính cách, chỉ cần cô bước chân ra khỏi cửa là sẽ luôn nhận về những ánh mắt như thế này, cô đã sớm quen từ lâu rồi.
Thế nhưng cô đã nghĩ sai, Từ Tắc không phải vì ánh mắt của mọi người xung quanh mà cảm thấy mất tự nhiên, mà là vì anh vẫn đang mặc trên mình bộ quân phục nghiêm trang, luôn cảm thấy cõng vợ đi giữa thanh thiên bạch nhật thế này là không hay, dù sao trong đơn vị vẫn còn rất nhiều đồng đội điều kiện chưa đủ, không thể đưa người nhà tới theo quân mà phải chịu cảnh vợ chồng xa cách.
Lưu Đào cả ngày rảnh rỗi chẳng có việc gì làm cứ lượn lờ khắp nơi, vừa đi tới đây đã nhìn thấy Từ Tắc và Đồng Yểu, liền ba chân bốn cẳng chạy vội tới: “Anh Từ, chị dâu!”
“Hai người tới mua đồ ạ?” Cậu ta hào hứng hỏi.
Từ Tắc gật đầu.
Lưu Đào: “Đi thôi, cùng vào nào!”
Đây là lần đầu tiên Đồng Yểu dạo quanh trạm phục vụ của doanh trại, bên trong diện tích không quá lớn nhưng đồ đạc tương đối đầy đủ, những thứ cô cần mua còn khá nhiều, cô quay sang nhìn Từ Tắc, hỏi một câu vô cùng thẳng thắn: “Một tháng lương của anh được bao nhiêu tiền?”
Từ Tắc còn chưa kịp trả lời thì Lưu Đào đã nhanh nhảu cướp lời: “Chị dâu, chị vẫn chưa biết lương của anh Từ à? Em biết rõ lắm này, em nói cho chị nghe nhé, riêng lương cơ bản của anh Từ đã là một trăm hai mươi đồng rồi, cộng thêm phụ cấp huấn luyện dã ngoại với các khoản trợ cấp khác, một tháng tính ra ít nhất cũng phải được một trăm năm sáu mươi đồng, ở trong doanh trại chúng ta, mức lương này thuộc hàng cao ngất ngưởng đấy ạ!”
Cậu ta nói với vẻ mặt vô cùng tự hào, cứ như thể chính mình là người kiếm ra số tiền lương lớn như vậy.
Nói về chuyện tiền lương trước mặt bao nhiêu người thế này tạo ảnh hưởng không tốt chút nào, Từ Tắc liếc nhìn xung quanh, sắc mặt trầm xuống lườm cậu ta một cái, Lưu Đào liền vội vàng ngậm chặt miệng lại.
Ơ kìa, chẳng lẽ cậu ta nói sai điều gì sao? Anh Từ muốn giấu quỹ đen à?
Một trăm năm sáu mươi đồng mà gửi về cho cô một trăm đồng, thế cũng không tính là ít, Đồng Yểu liếc nhìn Từ Tắc, nghĩ ngợi một lát rồi không nói gì thêm, quay đầu lại nhìn Lưu Đào.
Lưu Đào cũng chẳng hiểu vì sao mình lại có thể hiểu ngay tắp lự ánh mắt của Đồng Yểu, liền vội vàng nói: “Chị dâu cứ chỉ đi, em xách giúp chị!”
Đúng là đứa trẻ dễ dạy, Đồng Yểu vô cùng hài lòng.
Cô rảo bước từ cửa đi vào trong, thậm chí chẳng cần phải mở miệng nói một lời nào, chỉ cần vươn một ngón tay thon thả trắng nõn ra chỉ trỏ, từ xà bông thơm tới khăn mặt, rồi chỉ lên tận tầng cao nhất của kệ hàng nơi bày sữa bột mạch nha và đồ hộp hoa quả, ngón tay cô lướt qua chỗ nào là Lưu Đào lập tức hiểu ý ngay, kiễng chân hoặc cúi người, tay thoăn thoắt nhét hết vào trong túi vải lớn.
Khi đi tới cuối gian hàng, Đồng Yểu mới dừng bước lại, chiếc túi vải lớn của Lưu Đào đã nhét đầy ắp tới ba túi to, đây là lần đầu tiên mọi người ở đây chứng kiến có người mua sắm nhiều đồ đạc đến như vậy, không ít người đều đổ dồn ánh mắt về phía ba người họ.
Rất nhiều người trong mắt đều lộ rõ vẻ kinh ngạc, gia đình điều kiện thế nào mà dám mua sắm bạt mạng như thế này chứ, lại còn cả sữa bột mạch nha với hoa quả đóng hộp nữa, bọn họ cả tháng trời mới dám bấm bụng mua một hộp, đằng này người ta vừa mua là chất một lúc ba bốn hộp liền!
Từ Tắc nhìn hành động của Đồng Yểu, tuy chân mày khẽ nhíu lại nhưng lại chẳng hề nói một lời can ngăn nào, có những món đồ Lưu Đào với không tới, anh còn chủ động vươn tay lấy giúp một tay.
Đồng Yểu cảm thấy mua thế này cũng tạm hòm hòm rồi, những thứ còn lại ở đây không có, e là phải ra ngoài doanh trại một chuyến, tới cửa hàng bách hóa trên thị trấn mới mua được.
Đồng chí phụ trách tính tiền cũng là lần đầu tiên gặp được một vị khách sộp đến mức này, mang đống đồ ra bày chật kín cả một cái quầy thu ngân, tính toán mất gần năm phút đồng hồ.
Nữ đồng chí trẻ tuổi nhìn nhìn Đồng Yểu, rồi lại nhìn sang Lưu Đào và Từ Tắc, cuối cùng quay sang nói với Từ Tắc: “Đoàn trưởng Từ, tất cả hết hai trăm mười lăm đồng ạ.”
*Hít——*
Kèm theo lời nói của cô ấy, xung quanh lập tức vang lên những tiếng hít sâu đầy kinh ngạc, hơn hai trăm đồng bạc!
Chỉ riêng số tiền cô ấy mua đồ hôm nay thôi đã bằng tiền lương mấy tháng trời của bọn họ cộng lại rồi!
Sắc mặt Đồng Yểu lại vẫn vô cùng bình thản, nghĩ tới việc Từ Tắc đã chuyển phần lớn tiền lương cho mình nên cô cũng không định để anh phải móc ví ra trả.
Đang định thò tay lấy tiền thì không ngờ Từ Tắc đã đưa một xấp tiền lẻ qua trước: “Đồng chí đếm lại giúp tôi.”
Nữ đồng chí vội vàng đón lấy thoăn thoắt đếm xong liền nói với Từ Tắc: “Đoàn trưởng Từ, vừa tròn hai trăm mười lăm đồng ạ.”
Từ Tắc “ừ” một tiếng, xách trước hai túi đồ lớn bước ra ngoài: “Đi thôi em.”
Có mấy cô nữ quân nhân cũng vừa vặn đang có mặt ở trạm phục vụ, mấy người nhìn nhau trân trân.
“Đó, đó là cô vợ mới tới theo quân của Đoàn trưởng Từ đấy à?”
“Chắc chắn là cô ấy rồi, công nhận là đẹp thật đấy chứ.”
“Khoan đã, gia đình cô ta có điều kiện thế nào mà dám mua sắm kiểu này chứ, phong thái này chẳng khác gì mấy cô tiểu thư nhà tư bản ngày xưa cả.”
“Nhưng mà lương của Đoàn trưởng Từ nghe bảo cao lắm.”
“Có cao đến mấy thì cũng đâu thể tiêu xài hoang phí theo cái kiểu này được?”
Đứng giữa mấy cô gái là một người phụ nữ mặc chiếc váy liền thân màu xanh lục quân đội, nhìn cảnh tượng đằng kia, bàn tay cô ta bất giác siết chặt chiếc ca tráng men đang cầm trên tay.
Nhận ra cảm xúc khác thường của cô ta, mấy người kia nhìn nhau một cái rồi đều ăn ý im bặt không bàn tán thêm nữa.
Trên tay Đồng Yểu không phải xách một món đồ nào, toàn bộ đồ đạc đều do Từ Tắc và Lưu Đào chia nhau xách, đi một chuyến Lưu Đào mới phát hiện ra trên đời này lại có người thể lực yếu ớt đến mức như Đồng Yểu.
Cậu ta đã phần nào hiểu được lý do vì sao Đồng Yểu lại ít nói đến vậy, theo quan sát của cậu ta, Đồng Yểu không chỉ lười nói mà còn lười vận động, nửa quãng đường quay về đều là do Từ Tắc cõng trên lưng.
Đối với chuyện này Lưu Đào lại chẳng hề có định kiến gì, chỉ cảm thấy chị dâu mình xinh đẹp như tiên giáng trần thế này, thân thể có mảnh mai yếu đuối một chút cũng là chuyện hết sức bình thường, vốn dĩ phải được nâng niu chăm sóc như vậy mới đúng.
Thậm chí trong lòng cậu ta còn âm thầm hạ quyết tâm sau này trước mặt chị dâu phải chăm chỉ tháo vát hơn nữa, tuyệt đối không thể để chị dâu phải mệt nhọc nửa phần!
Họ xách bao nhiêu là đồ đạc lỉnh kỉnh, vừa bước chân vào khu gia quyến liền có người kinh ngạc nhìn sang: “Mua nhiều đồ thế kia cơ à?”
“Trời đất ơi, thế này phải tốn bao nhiêu là tiền đấy nhỉ.”
“Chắc phải tốn đến mấy chục tờ Đại Đoàn Kết ấy chứ!”
“Tặc tặc, tôi tới đây sống bao lâu nay rồi mà đây là lần đầu tiên thấy có người tiêu tiền hào phóng đến mức này đấy.”
“Dù sao người ta cũng là cô vợ trẻ trung nuột nà, làm sao giống ngữ chúng mình được.”
Hứa Anh cũng đang ngồi buôn chuyện giữa đám phụ nữ, nghe thấy mấy lời bàn tán xoi mói này liền cau mày lại, bà đứng dậy: “Tiểu Từ đấy à, mua nhiều đồ thế cháu?”
Từ Tắc: “Vâng ạ, dọn tới gấp gáp quá nên nhiều thứ cháu chưa kịp chuẩn bị, hôm nay tiện thể mua thêm một thể ạ.”
Hứa Anh nghe vậy liền lườm mấy người đàn bà lắm chuyện bên cạnh một cái: “Cũng phải thôi, mới dọn tới thì đồ đạc cần sắm sửa chắc chắn là nhiều rồi, mua một lần cho xong xuôi đỡ mất công cứ phải chạy đi chạy lại trạm phục vụ, thế có phải tiện hơn không.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
