Sáng sớm hôm sau, khi Đồng Yểu tỉnh giấc thì bên ngoài trời đã sáng rõ, từ phía khu doanh trại đằng xa mơ hồ vọng lại tiếng hô khẩu hiệu tập thể dục buổi sáng, đều đặn và dõng dạc, toát lên khí thế hiên ngang đặc trưng của người lính.
Đồng Yểu trở mình một cái rồi lại nhắm mắt lại.
Tối qua sau đó Từ Tắc đã rời đi, cô cũng chẳng rõ anh có sang phòng bên cạnh ngủ hay không.
Có lẽ do lạ giường lạ nhà nên cả đêm cô gần như chẳng ngủ ngon giấc, cứ chập chờn nửa tỉnh nửa mơ.
Nằm lười thêm một lúc trên giường, tiếng chim hót ngoài khung cửa sổ ngày một ríu rít rộn ràng, tiếng khẩu hiệu tập luyện buổi sáng cũng dần lắng xuống, Đồng Yểu mới chậm rãi ngồi dậy.
Mở cửa bước ra, nhìn thấy trên chiếc bàn ở phòng khách có hai chiếc bát úp ngược đậy kín, Đồng Yểu bước tới mở ra, bên trong là một bát cháo loãng, hai chiếc bánh bao cùng một đĩa dưa muối nhỏ.
Thành bát đã nguội ngắt, nhưng ở đây cũng chẳng có cách nào hâm nóng lại, Đồng Yểu ngồi xuống bẻ đôi chiếc bánh bao ra, thấy là nhân rau củ mới bắt đầu ăn.
Một bát cháo nguội trôi xuống bụng, cảm giác ấm áp vừa thức dậy liền bị xua tan đi quá nửa, dạ dày cũng bắt đầu có chút cồn cào khó chịu, Đồng Yểu đặt chiếc bánh bao còn lại xuống, không buồn ăn tiếp nữa.
Thời tiết hôm nay khá đẹp, Đồng Yểu bê một chiếc ghế ra ngoài sân ngồi phơi nắng, Hứa Anh cũng vừa vặn đang lúi húi ngoài sân, nhìn thấy cô liền cười tươi chào hỏi: “Dậy sớm thế cháu, đã ăn sáng chưa?”
Đồng Yểu: “Cháu ăn rồi ạ, thím Hứa.”
Hứa Anh: “Đoàn trưởng Từ chắc là đi chỉ huy huấn luyện rồi, độ khoảng một hai tiếng nữa mới về được.”
Sợ Đồng Yểu chưa nắm rõ giờ giấc sinh hoạt ở đây nên bà giải thích thêm.
Đồng Yểu lười biếng dựa lưng vào thành ghế, đôi mắt ngập tràn vẻ xuân sắc khẽ híp lại màng màng ngái ngủ, nghe vậy liền mỉm cười với Hứa Anh một cái chứ không bắt chuyện thêm.
Hứa Anh nhìn gương mặt tươi cười rạng rỡ của cô mà ngẩn cả người ra, trời đất ơi, cái cô bé này lúc cười lên trông mới quyến rũ, mới đáng yêu làm sao.
Thấy cô đang lười nhác phơi nắng, Hứa Anh không làm phiền thêm nữa, bưng chiếc chậu trên tay đi vào trong nhà.
Đồng Yểu một khi đã ngồi hoặc nằm ở đâu là lười chẳng muốn nhúc nhích, thế nên lúc Từ Tắc trở về, Đồng Yểu vẫn đang ngồi nguyên trên chiếc ghế đẩu ngoài sân.
Từ khoảng sân này nhìn ra xa có thể thấy lờ mờ những hàng ngũ chiến sĩ bên khu huấn luyện đang giải tán, từng người với dáng vẻ hiên ngang thẳng tắp sải bước về các hướng.
Đồng Yểu nheo mắt ngắm nhìn một hồi, thầm nghĩ quả nhiên là quân nhân, vóc dáng của ai nấy đều thẳng tắp như cây tùng, toát lên một diện mạo tinh thần mà người ở nông thôn hoàn toàn không có được.
Ngồi ngắm như thế này cũng coi như một sự hưởng thụ, chỉ là tầm mắt Đồng Yểu bỗng nhiên bị một bóng hình cao lớn thu hút, vì khoảng cách khá xa nên Đồng Yểu không thể nhìn rõ mặt người đó, nhưng cô có một linh cảm vô cùng mãnh liệt, người đó chính là Từ Tắc.
Đứng giữa một hàng ngũ những người lính có vóc dáng cao ráo thẳng tắp, anh vẫn nổi bật hơn hẳn.
Nhớ lại hồi còn nhỏ, chiều cao của anh đã vượt trội hơn người thường, ở trong thôn đứng cùng ai cũng tạo cảm giác vô cùng nổi bật, không ngờ tới nơi này rồi anh vẫn xuất chúng như vậy.
Như muốn kiểm chứng xem mình có nhìn lầm hay không, Đồng Yểu cứ nhìn chăm chú vào bóng hình cao lớn ấy mãi.
Cho đến khi khoảng cách của anh tới đây ngày một gần hơn, cho đến khi Đồng Yểu có thể nhìn rõ mồn một gương mặt góc cạnh của anh.
Đồng Yểu khẽ nhướng mày, sau khi đã nhìn chằm chằm anh suốt gần năm phút đồng hồ, lúc đã thấy rõ mặt và xác nhận đúng là anh rồi, cô liền dửng dưng dời tầm mắt sang chỗ khác.
Nhờ những bài huấn luyện đặc biệt, thị lực của Từ Tắc tốt hơn người bình thường rất nhiều, ngay từ lúc Đồng Yểu vừa nhìn thấy anh, anh đã cảm nhận được ánh mắt của cô, hơn nữa còn biết cô không hề rời mắt đi mà cứ dõi theo mình suốt cả quãng đường.
Thế nhưng khi anh bước tới càng lúc càng gần, lúc cô đã có thể nhìn rõ anh nhất thì cô lại dửng dưng quay đi chỗ khác.
Gương mặt Từ Tắc vẫn phẳng lặng không chút biểu cảm, anh mặc một bộ quân phục thẳng thớm, mồ hôi bên thái dương vẫn chưa khô hẳn, chảy dài dọc theo đường quai hàm cương nghị, càng làm tăng thêm khí chất trầm ổn, lạnh lùng uy nghiêm trên người anh.
Anh đẩy cổng sân bước vào, ánh mắt Đồng Yểu vẫn không hề đặt lên người anh, cứ như thể đang đối diện với một người xa lạ không liên quan, anh nhìn theo hướng mắt cô đang nhìn, phát hiện ở đằng xa có mấy chiến sĩ đang cởi trần để chuẩn bị thi đấu xà đơn.
Ở nơi này, những màn so tài tỉ thí như vậy là chuyện thường ngày, nhưng nhìn mấy người lính cởi trần để lộ lồng ngực vạm vỡ bóng nhẫy mồ hôi bên kia, Đồng Yểu không những không quay đi mà ngược lại còn nhìn ngắm với vẻ vô cùng thích thú.
Từ Tắc khẽ nhíu mày: “Em ăn sáng chưa?”
Tầm mắt Đồng Yểu nhìn về phía xa vẫn không hề dời đi, nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
Chân mày Từ Tắc nhíu chặt lại, chẳng rõ xuất phát từ tâm lý gì mà anh bước thẳng tới đứng chắn trước mặt Đồng Yểu.
Anh vừa đứng chắn ở đó liền chẳng khác nào một bức tường thịt vững chãi, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Đồng Yểu, cô mất kiên nhẫn ngẩng đầu lên: “Anh làm cái gì đấy.”
Từ Tắc siết chặt quai hàm, giọng điệu có chút cứng nhắc: “Vào thay quần áo đi, rồi ra ngoài tới trạm phục vụ mua đồ.”
Đồng Yểu thầm đảo mắt một cái, nghiêng đầu cố liếc nhìn về phía bên kia một cái nữa rồi mới miễn cưỡng đứng dậy.
Nghĩ tới lát nữa phải đi bộ hai mươi phút đồng hồ, Đồng Yểu còn chưa bước chân đi mà trong lòng đã bắt đầu bực bội rồi, không biết trong đại viện này có được đạp xe đạp không, liệu có thể bảo Từ Tắc kiếm một chiếc xe đạp để chở cô đi không nữa.
Thay quần áo xong bước ra, Từ Tắc không có trong phòng.
Khoảng mười phút sau, Từ Tắc bưng một chiếc chậu trở về, Đồng Yểu ngước mắt nhìn sang, trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy mà anh đã kịp tắm rửa sạch sẽ và thay một bộ quần áo mới rồi.
Từ Tắc bưng chậu quần áo, nhìn về phía cô: “Có quần áo nào cần giặt thì mang ra đây.”
Đồng Yểu liếc nhìn bộ quần áo ướt đẫm mồ hôi trong chậu của anh: “Giặt chung với đồ của anh à?”
Từ Tắc nhìn cô, ánh mắt có chút thiêu đốt, như thể đang hỏi lại chẳng lẽ không phải sao?
Đồng Yểu thực sự không muốn quần áo của mình bị vò chung với đống đồ đầy mồ hôi của anh, nhưng nghĩ tới việc nếu anh không giặt thì bản thân mình sẽ phải tự tay giặt lấy.
Chỉ đắn đo tối đa vài giây, Đồng Yểu liền quay vào phòng lấy bộ quần áo mình vừa thay ra hôm qua đem ra, đồ lót bên trong thì cô không đưa, quyết định lát nữa sẽ tự mình giặt riêng.
Từ Tắc ngâm quần áo vào bột giặt đặt bên bồn nước, rửa sạch tay rồi nói với Đồng Yểu: “Đi thôi.”
Đồng Yểu lững thững bước theo sau lưng anh.
Vì có cô đi cùng nên Từ Tắc đã chủ động đi chậm lại rất nhiều, đi được chừng mười phút thấy cô lại bắt đầu thở dốc, anh liền dừng bước: “Nghỉ một lát nhé?”
Đồng Yểu mím môi đưa mắt nhìn quanh bốn phía, muốn tìm xem có chỗ nào ngồi được không, thật đáng tiếc, nơi này sạch sẽ đến mức ngay cả một tảng đá to một chút cũng chẳng có.
Cô cau mày, hai tay chống lên hông, khẽ khom người thở dốc từng hơi nặng nhọc.
Từ Tắc cảm thấy sự lười biếng của cô dường như không hoàn toàn do tính cách, với thể lực yếu ớt thế này thì anh thực sự không tưởng tượng nổi cô có thể làm được việc gì nữa.
Anh bước tới trước mặt Đồng Yểu, xoay lưng về phía cô rồi ngồi xổm xuống: “Lên đi.”
Đồng Yểu chỉ chần chừ đúng một giây rồi liền trèo lên lưng anh.
Lần này Từ Tắc không để cô ngồi thẳng đơ trên người mình nữa, bàn tay to lớn đầy sức mạnh của anh vòng qua giữ chặt lấy khoeo chân cô, Đồng Yểu thậm chí không cần phải đưa tay ôm lấy cổ anh cũng có thể cảm nhận được một cảm giác an toàn vững chãi vô cùng.
Đây là lần đầu tiên Đồng Yểu thực sự cảm nhận được sức mạnh thể chất của Từ Tắc một cách rõ ràng đến thế.
Hoàn toàn khác biệt với tấm lưng có phần gầy gò của anh trai Đồng Xuân mỗi khi cõng cô, tấm lưng của Từ Tắc vừa rộng vừa dày dặn, vững chãi như một cánh cửa gỗ kiên cố, khi nâng cô lên vô cùng vững vàng, cô không hề có cảm giác chông chênh sợ ngã chút nào.
Đồng Yểu nhìn chằm chằm vào gáy anh, khẽ mím môi.
Khi tới gần trạm phục vụ, người qua lại xung quanh bắt đầu đông đúc hơn, một người đàn ông cao lớn vạm vỡ như Từ Tắc cõng theo một người trên lưng rất dễ thu hút những ánh nhìn tò mò của mọi người.
“Kia là vợ của Đoàn trưởng Từ đấy à?”
“Công nhận, đúng là đẹp thật đấy, nhìn cái mặt con bé kìa, trắng trẻo mơn mởn, còn đẹp hơn cả mấy cô tiểu thư nhà tư bản tôi từng gặp nữa.”
“Chẳng phải bảo là người cùng quê với Đoàn trưởng Từ sao? Trước cứ tưởng anh ấy cưới một cô gái thôn quê cục mịch, nhìn thế này mà bảo là gái quê á?”
“Xì, người mà Đoàn trưởng Từ từ chối bao nhiêu cô văn công xinh đẹp để quyết tâm cưới về thì làm sao có thể là gái quê tầm thường được chứ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Chấm chấm
-904652.png&w=256&q=75)


