Anh.... anh ấy vừa nói gì? Anh ấy cũng yêu mình à? Không, không thể nào, làm sao có thể chứ, làm sao có thể như vậy, anh ấy làm sao mà lại đi yêu mình, yêu một con nhỏ bị mù chứ. Không, không đúng, là mình đang nằm mơ sao? Hay là do ảo giác?
"Lung Nhi, em nghe anh nói, em đừng hoảng, có thể trong một lúc em không thể nào chấp nhận được, cũng không cách nào hiểu được. Nhưng điều anh nói đều là sự thật, anh thật sự đã thích em mất rồi, đã bị chiếm đoạt mất trái tim. Anh cũng không hiểu từ bao giờ mà anh lại có cảm giác khác lạ với em nhưng.... hình như là từ lúc em bị đánh, lúc đó... anh đã cảm thấy rất đau lòng rồi, đau lòng vì em bị đánh, đau lòng vì những vết thương trên người em, em hãy tin anh. Tuy anh không biết nói quá nhiều câu sến súa, ngọt ngào nhưng điều anh nói là thật, Lung Nhi.*
Anh chân thành nói với cô, chưa bao giờ anh lại dịu dàng như lúc này, thật sự ấm áp, bàn tay anh thật sự ấm áp, cảm giác thật an toàn, cứ như cô đang được anh bảo vệ.
Nghe những lời nói này cô thật sự rất vui, cảm thấy tim đập nhanh hơn rất nhiều, cảm giác lân lân này thật sự khó diễn tả. Vui đến mức sắp nổ tung nhưng lại có cảm giác lo lắng.
Lo lắng không biết đây có phải là mơ, lo lắng đây có phải là ảo giác, anh ấy là đang nói thật lòng hay chỉ là nhất thời, chỉ là muốn chiếm hữu cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

