Không thể nào che dấu được nữa, dù sao cuộc hôn nhân này cũng đã sắp hết hạn, nói ra thì đã sao chứ.
Cô ngoảnh mặt về phía Doãn Tư Cương, tuy không nhìn thấy anh, không nhìn thấy được ánh mắt của anh lúc này như thế nào nhưng.... như vậy có lẽ sẽ khiến cô can đảm hơn, can đảm để nói ra mọi chuyện.
"Em.... người em thích là... là.... Anh ấy ở rất gần em, đối xử với em cũng rất tốt, anh ấy cho em biết.... thế nào là hạnh phúc, cho em biết thế nào là được quan tâm, yêu thương. Lần đầu tiên em bị đánh lại có người lo lắng đến như vậy, lần đầu tiên có người mắng em vì những vết thương nhỏ, tuy nói là mắng nhưng... nhưng thật ra là anh ấy đang rất quan tâm em. Cũng không biết từ lúc nào em lại thích anh ấy mất, cũng không biết từ lúc nào mà.... anh ấy đối với em lại rất quan trọng." Cô nghẹn ngào.
Nói đến đây hình như có người đã hiểu ra được một chút, vừa cảm thấy đau lòng, xót xa, lại vừa lo lắng, không biết người cô ấy đang nói đến có phải là mình hay không.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

