Co ngủ thiếp đi, một lúc sau thì Mộ Bạch trở về nhà.
Anh bước về nhà, cảm thấy cảnh tượng trước mắt thật lạ.
Có người đã nấu ăn cho anh, có người chờ anh về anh cơm, thật không tin vào mắt mình được mà.
Từ trước giờ, mỗi khi anh về đến nhà, chỉ thấy một căn nhà trống trơn, vô cùng cô đơn và lạnh lẽo.
Nhưng từ khi có Lung Nhi ở nhà anh thì mọi thứ đều thay đổi. Anh cảm nhận được một sự ấm áp vô cùng, từ một căn nhà buồn tẻ của bác sĩ, nay đã trở nên hạnh phúc hơn, thành một ngôi nhà ấm cúng.
Bây giờ anh liền có ý nghĩ.
Cô ấy tốt đến như vậy nhưng sao cậu ta lại không cần chứ? Doãn Tư Cương này, không lẽ cậu ấy bị mù sao? Nếu Lung Nhi là vợ của mình thì sao nhỉ? Mình chắc chắn sẽ đối tốt với cô ấy. Một cô gái đáng yêu, xinh đẹp thế này sao lại không cần chứ. Kiều Lung Nhi vốn là một người yếu đuối, thân hình lại nhỏ nhắn, ốm yếu như vậy, nhìn thôi là chỉ muốn ôm chặt vào lòng rồi, vậy mà cậu ta lại chẳng biết bảo vệ. Thật không hiểu nổi? Anh suy nghĩ rồi lại lắc đầu vài cái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
