Mộ Bạch ở nhà cùng cô được một lúc thì có một cuộc gọi khẩn cho anh. Anh liền vội vàng bước đi còn không quen dặn dò cô phải nghỉ ngơi.
Lúc này thì cô cảm thấy lạ, một bác sĩ như anh suốt ngày phải đầu tấp mặt tối dồn đầu óc vào công việc. Chẳng có thờ gian cho bản thân nhưng sao trong nhà lại chẳng có một người giúp việc nào.
Bình thường anh ấy sẽ anh ở ngoài sao? Còn dọn dẹp nhà cửa thì như thế nào? Thật là.... nếu một ngày bác sĩ như anh cũng bị bệnh thì ai sẽ chăm sóc đây?
Đúng là kỳ lạ, cô cứ suy nghĩ, càng suy nghĩ cô lại càng thương anh hơn, thương cho cái nghề bác sĩ này, lúc nào cũng phải lo cho người khác nhưng lại chẳng ai lo cho mình.
Thật cô đơn, lẻ loi và đơn độc. Có lẽ là đồng cảnh ngộ nên cô có thể hiểu, cuộc sống này có anh thật tẻ nhạt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
