Diệp Khê quay đầu cười ngây ngô với dì: "Cảm ơn dì, dì tốt quá!"
Gặp được người tốt nơi đất khách quê người, cô đúng là may mắn.
"Dì ơi, vị tiên sinh rất đẹp trai kia đâu rồi ạ? Anh ấy không ăn cơm sao?"
"Đại thiếu gia nhà chúng tôi họ Thẩm, tên là Thẩm Dật Xuyên. Cậu ấy thường không xuống dưới dùng bữa, chúng tôi đã mang thức ăn lên phòng cậu ấy rồi."
Diệp Khê gật gật đầu, tiếp tục ăn thùng uống vại.
Ăn no uống say, cô ợ một tiếng.
Ôm chiếc bụng no căng đi dạo quanh phòng khách rộng lớn để tiêu thực.
Xoảng!
Trên lầu truyền đến tiếng thứ gì đó bị rơi vỡ.
Cô quay đầu nhìn quanh, đám người hầu vẫn đang bận rộn, dường như không nghe thấy.
Cô bước lên lầu.
Men theo âm thanh đi đến trước cửa một căn phòng trên lầu ba.
Đầu tiên là gõ cửa, bên trong không có tiếng đáp lại, cô sợ xảy ra chuyện gì, bèn đẩy cửa bước vào luôn.
"Ai cho cô vào đây? Cút!"
Diệp Khê giật nảy mình, lùi lại một bước, đứng chôn chân ở cửa.
Người đàn ông ngồi trên ghế toàn thân tỏa ra lệ khí, khí thế bức người, giống như một con sư tử đực đang nổi điên.
Sự bất lực lướt qua khuôn mặt anh, lại khiến anh trông như một con thú bị nhốt.
Diệp Khê nuốt nước bọt.
Cô nhận ra không phải đám người hầu không nghe thấy, mà là giả vờ không nghe thấy, không muốn lên đây chịu mắng.
"Còn không mau cút đi?"
Diệp Khê lại run lên, vội vàng lui ra ngoài.
Nhưng ngay lúc định đóng cửa, cô chần chừ.
Nói gì thì nói, người bên trong đã cứu cô, là ân nhân của cô.
Cô nên lấy ân báo ân.
Diệp Khê khựng lại, nhắm nghiền mắt, rồi vỗ vỗ ngực.
Người đàn ông này sao mà đáng sợ thế?
"Thẩm tiên sinh, là tôi."
Thẩm Dật Xuyên nhíu mày, quay đầu về phía cô.
Đôi mắt đen láy kia lại không có tiêu cự.
"Là cô?"
"Đúng đúng đúng, là tôi."
"Cút ra ngoài!"
Diệp Khê: "..."
Nếu không nể tình đối phương không nhìn thấy và lại từng cứu mình, cô thực sự muốn bùng nổ rồi.
"Thẩm tiên sinh, tôi giúp anh dọn dẹp một chút."
"Không cần!"
"Cần chứ, anh đừng nổi nóng như thế, mọi người đều sợ anh đấy. Tôi biết tâm trạng anh không tốt, nhưng tâm trạng không tốt cũng không thể cáu gắt lung tung được, không tốt cho sức khỏe đâu."
Thẩm Dật Xuyên: "..."
Diệp Khê mang thùng rác tới, nhặt những mảnh sứ vỡ vào trong, rồi lấy giấy ăn lau nước súp dính trên thảm.
Khứu giác của Thẩm Dật Xuyên cũng rất thính.
Luồng hương thơm thoang thoảng kia len lỏi vào mũi, vấn vít xung quanh.
Hình như còn xen lẫn vị ngọt nhạt.
Đột nhiên, sự bực bội trong cơ thể anh dần tan biến.
Chính anh cũng có chút ngạc nhiên.
Vì vậy anh không nhúc nhích, cũng không lên tiếng ngăn cản, ngầm đồng ý cho hành động của Diệp Khê.
Thảm cần phải đem đi giặt.
Diệp Khê chỉ xử lý sơ qua.
Làm xong những việc này, cô chạy đi rửa tay.
Lúc quay lại, cô liếc nhìn khay thức ăn Thẩm Dật Xuyên gần như chưa đụng tới.
Người hầu đã xử lý qua, tôm lột vỏ, chỉ còn lại thịt tôm, thức ăn đều gắp vào một chiếc bát, trộn lẫn với cơm, chuẩn bị cho anh một chiếc thìa.
Thứ anh vừa đập vỡ là một bát súp.
Diệp Khê: "Tôi đút cho anh nhé."
Mặt Thẩm Dật Xuyên đen kịt: "Không cần!"
Diệp Khê không ép: "Được thôi, vậy anh ăn đi, có cần gì thì gọi tôi, tôi ngồi ngay đây thôi."
Diệp Khê ngồi xuống chiếc ghế sô pha cách đó không xa.
Thẩm Dật Xuyên không động đậy.
Diệp Khê: "Có phải anh cần tôi đút không?"
Thẩm Dật Xuyên: "..."
Anh từ từ cầm lấy chiếc thìa, múc một thìa cơm đưa vào miệng, chậm rãi nhai.
Diệp Khê cong khóe môi.
Ngoài cửa, chỗ cầu thang, mấy người hầu đang lén lút chen chúc ở đó.
"Đại thiếu gia hình như hết nổi giận rồi kìa."
"Diệp tiểu thư lợi hại quá!"
...
Diệp Khê đợi Thẩm Dật Xuyên ăn xong, rút khăn giấy đặt vào lòng bàn tay anh.
Lại chạm phải làn da mịn màng, toàn thân Thẩm Dật Xuyên cứng đờ, mất một lúc mới cầm lấy khăn giấy lau miệng.
Lau xong, anh ném tờ giấy sang bên phải.
Thùng rác ban nãy đặt ở đó, nhưng đã bị Diệp Khê dời đi chỗ khác.
Viên giấy lăn xuống thảm.
Diệp Khê cúi xuống nhặt, vừa định đứng dậy thì Thẩm Dật Xuyên quay người lại.
Tóc Diệp Khê bi thảm quấn luôn vào cúc áo sơ mi của Thẩm Dật Xuyên.
"Ưm... đau, đừng động đậy!"
Cô kêu lên.
Thẩm Dật Xuyên khựng lại, đưa tay sờ lên cái đầu trước ngực mình.
Những sợi tóc mềm mại mượt mà luồn qua kẽ tay anh, hệt như lụa thượng hạng.
Diệp Khê: "Anh đừng cử động, để tôi gỡ."
Đôi bàn tay nhỏ bé sờ soạng trước ngực anh, loay hoay hồi lâu cũng không gỡ ra được.
Thẩm Dật Xuyên trầm giọng nói: "Cô bỏ tay ra, để tôi."
"Được được được, anh làm đi."
Diệp Khê khom lưng, mỏi nhừ, bỏ cuộc.
Thẩm Dật Xuyên dò dẫm tìm chiếc cúc áo bị vướng tóc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)