Giọng Tô Nhạc Nhan lại vang lên: "Còn anh Tạ Hạo nữa, anh ấy bây giờ là vị hôn phu của tôi, chúng tôi sắp kết hôn rồi, váy cưới cũng đặt xong. Xin cô đừng dây dưa mờ ám với anh ấy nữa."
Trước mắt Diệp Khê tối sầm, suýt chút nữa ngã nhào, phải vịn vào sô pha mới gắng gượng ngồi vững.
"Cô, cô kết hôn với Tạ Hạo? Sao có thể chứ?"
Tạ Hạo là bạn trai của cô cơ mà!
Tô Nhạc Nhan: "Cô nghĩ anh Tạ Hạo sẽ chọn một thiên kim giả sao? Đừng đùa nữa."
Giọng Diệp Khê run rẩy: "Không thể nào! Cô lừa tôi, Tạ Hạo không phải người như vậy."
Tô Nhạc Nhan: "Lừa cô? Diệp Khê, cô nghĩ tôi cần thiết phải làm thế không? Bây giờ trên người cô có điểm nào so sánh được với tôi? Anh Tạ Hạo chọn tôi là quyết định chính xác nhất."
"Nói chung, tôi cảnh cáo cô, không được đi quấy rối anh ấy, cô đã không còn xứng với anh ấy nữa rồi."
Diệp Khê chợt hiểu ra điều gì đó.
"Có phải cô làm không?"
Tô Nhạc Nhan giả vờ ngốc: "Tôi không hiểu cô đang nói gì."
"Tô Nhạc Nhan, tại sao cô lại làm như vậy?"
Tô Nhạc Nhan dập luôn máy.
Lưng Diệp Khê toát một tầng mồ hôi lạnh.
Trong đầu nhớ lại những chuyện xảy ra thời gian qua.
Tô Nhạc Nhan muốn ra nước ngoài du lịch, anh cả đề nghị đi cùng, cô ta không chịu, nhất quyết đòi cô đi cùng.
Cô và Tô Nhạc Nhan chơi ở nước F ba ngày, Tô Nhạc Nhan đề nghị đến một thị trấn nhỏ, thuê một tài xế.
Trên xe, Tô Nhạc Nhan đưa cho cô một chai nước.
Cô không phòng bị, kết quả uống xong thì ngủ mê man.
Lúc tỉnh lại đã ở trong một căn nhà hoang tàn rách nát, cửa bị khóa từ bên ngoài.
Cô gào thét đến khản cổ cũng không có ai tới mở cửa.
Cô vừa lạnh vừa đói.
Mãi đến trưa hôm nay, gã đàn ông già nua say xỉn kia mới mở cửa bước vào.
Tất cả những chuyện này không phải trùng hợp, là có người rắp tâm hãm hại cô.
Người đó chính là Tô Nhạc Nhan.
Không khó để đoán ra động cơ của cô ta.
Cô đã cướp đi 21 năm cuộc đời của Tô Nhạc Nhan, sống cuộc sống nhung lụa, được bố mẹ yêu thương, anh trai chiều chuộng.
Tô Nhạc Nhan sinh lòng oán hận, chướng mắt khi thấy cô ở lại nhà họ Tô, chướng mắt khi thấy cô sống tốt, muốn hủy hoại cô.
Trái tim thật độc ác.
Thực ra chỉ cần Tô Nhạc Nhan lên tiếng, cô sẽ rời khỏi nhà họ Tô.
Tại sao lại hãm hại cô?
Còn cả Tạ Hạo nữa.
Cô không tin Tạ Hạo sẽ vứt bỏ mình.
Định thần lại, cô tiếp tục bấm số của Tạ Hạo.
Đổ chuông một lúc lâu mới có người bắt máy.
Diệp Khê mừng rỡ gọi: "Anh Tạ Hạo! Là em đây!"
Đầu dây bên kia im lặng không nói gì.
Lòng Diệp Khê hẫng đi một nhịp.
"Anh Tạ Hạo, sao anh không nói gì?"
Tạ Hạo cuối cùng cũng lên tiếng: "Em muốn anh nói gì? Anh và em còn gì để nói sao?"
"Có, có ý gì? Anh làm sao vậy?"
"Diệp Khê, đừng diễn nữa, có ý nghĩa gì không?"
"Tô Nhạc Nhan nói là thật sao, hai người sắp kết hôn, đúng không?"
"Đúng vậy."
Diệp Khê dập máy, giơ tay quệt nước mắt.
Khá lắm, chỉ vài ngày ngắn ngủi, tất cả mọi người đều đâm sau lưng cô.
Đau không?
Tất nhiên là đau! Trong ngực đau đến xé ruột xé gan.
Tô Nhạc Nhan quá tàn nhẫn!
Uổng công lúc đầu cô còn cảm thấy có lỗi, dốc lòng đối xử tốt với cô ta, nhường căn phòng công chúa mà mình thích nhất cho cô ta, đem cả một tủ túi xách hàng hiệu cho cô ta.
Ngay cả đồ trang sức mà bố mẹ và anh cả tặng cô bao năm qua, cô cũng đem cho cô ta hết.
Cô thật ngốc nghếch!
Cho dù cô có cho đi bao nhiêu, có hạ mình thế nào, cũng khó mà xóa tan sự hận thù trong lòng Tô Nhạc Nhan.
Tô Nhạc Nhan hận không thể để cô bị chà đạp, hận không thể để cô chết ở đây không về được.
Hừ, như vậy cũng tốt.
Ban đầu cô còn có lòng áy náy với Tô Nhạc Nhan, mang lòng biết ơn với nhà họ Tô.
Bây giờ thì không còn nữa.
Cô trả lại điện thoại cho quản gia.
"Cảm ơn bác quản gia."
Quản gia họ Phương mỉm cười nhận lấy.
"Diệp tiểu thư có cần gì cứ gọi tôi bất cứ lúc nào."
"Bác quản gia, bây giờ cháu đang cần đây ạ."
"Cô cứ nói."
"Xin hỏi có đồ ăn không ạ? Cháu đói rồi."
Nhà mất, người yêu mất, cơm thì vẫn phải ăn.
Nửa tiếng sau, trước mặt Diệp Khê bày ra một bàn tiệc lớn thơm phức.
Đa phần là món Trung, trong đó có mấy món hải sản.
Diệp Khê đói móp cả bụng, chẳng màng đến hình tượng, bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Dì giúp việc múc cho cô một bát súp.
Thầm nghĩ đứa trẻ này mấy ngày chưa ăn cơm rồi đây, đói đến mức này.
"Ăn từ từ thôi, đều là của cô cả, đều là của cô, cẩn thận kẻo nghẹn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)