Nếu Hứa Tiểu Kỳ là Trần Tuyết Nhược thì tốt biết bao?
Như vậy thì bà ta sẽ không có gì phải phiền não nữa.
Chỉ là chuyện này rõ ràng là không thể giải quyết được bằng phương pháp khoa học, Phan Mỹ Linh đã đi dò hỏi nhiều nơi mới thành công liên lạc được với Mã Bình Chí.
Mã Bình Chí: "..."
Mã Bình Chí thực sự tức giận rồi.
Bị đại lão tát cũng là do tài năng của ông ta không bằng người khác, không có cách nào. Nhưng cái bà già họ Phan này là cái thá gì cơ chứ? Vậy mà cũng dám ra tay với ông ta?
Thật sự coi ông ta như một kẻ yếu đuối* đúng không?
*Bệnh miêu - 病猫 là "con mèo bị bệnh"! Đây là từ lóng dùng để chỉ những người hay bị bệnh, sức khỏe yếu ớt hay chỉ những người yếu đuối kém cỏi.
Hơn nữa, nếu không phải là do bà ta, ông ta có gặp những chuyện xui xẻo này không? Có thể suy sụp thành bộ dạng như bây giờ không?
Mã Bình Chí càng nghĩ càng tức giận, lại nhìn thấy Phan Mỹ Linh kích động giơ tay, dáng vẻ nhưng không chịu dừng, không thể nhịn được nữa, ánh mắt hung ác, thấp giọng niệm một câu chú.
"Á——!"
Phan Mỹ Linh đột nhiên hét lên và bay ra ngoài, mọi người nhìn bà ta, phát hiện trong lồng ngực bà ta không biết từ lúc nào đã có một tiểu quỷ toàn thân máu thịt hỗn loạn đang hung dữ cắn vào vai bà ta.
"Mẹ——!!!"
"Nhược Nhược cẩn thận!"
Tình hình vốn dĩ đã không được dễ nhìn, Hứa Tiểu Kỳ đã ngất đi vì sợ hãi. Vẻ mặt của Trần Kiện Vân cũng thay đổi, ông ấy nhanh chóng Trần Tuyết Nhược lại, bảo vệ cô ấy sau lưng. Chỉ có Yên La đứng ở cửa liếc nhìn Mã Bình Chí mà không có bất kỳ phản ứng nào.
Mã Bình Chí bị ánh mắt đó nhìn đến mức lưng phát lạnh, nhìn thấy Phan Mỹ Linh đã bị tiểu quỷ mà mình triệu hồi cắn đến mức hấp hối, cho dù không chết thì cũng trở thành một kẻ tàn phế, vì vậy ông ta mới cười khan triệu hồi tiểu quỷ lại nói: "Ây da, xin lỗi, tiểu quỷ này là do gần đây bần đạo mới thu nhận được, vẫn chưa nghe lời lắm, đang yên đang lành lại tự mình chạy ra ngoài..."
Mọi người: "..."
Tin lời ông mới lạ đấy.
Nhưng Phan Mỹ Linh rơi vào tình cảnh bây giờ cũng là do bà ta gây tội thì phải chịu tội, cũng không ai thông cảm cho bà ta.
Ngay cả Trần Kiện Vân cũng đang nhìn bà ta bằng ánh mắt lạnh lùng và phức tạp, hoàn toàn không hề có ý định ra mặt thay cho bà ta.
Năm đó kết hôn, ông ấy đã nói rõ ràng với bà ta rằng ông ấy cưới bà ta là vì muốn cho con gái mình một gia đình hoàn chỉnh, để con bé có thể lớn lên khỏe mạnh dưới sự chăm sóc, yêu thương của mẹ.
Nếu bà ta không thể làm được, ông ấy sẽ kết thúc cuộc hôn nhân của họ bất cứ lúc nào.
Lúc đó bà ta đã nói như thế nào? Bà ta đã nói rằng bà ta sẽ đối xử với Nhược Nhược của ông ấy như con gái ruột của mình.
Nhưng kết quả thì sao? Bà ta làm thì cũng đã làm được rồi, nhưng lại bằng cách biến Nhược Nhược thành con gái của mình!
Thấy vậy, Phan Mỹ Linh vô cùng sợ hãi và tuyệt vọng, cố gắng chịu đựng cơn đau đớn tột cùng trên cơ thể, bà ta đưa tay về phía Trần Kiện Vân, miệng khóc như đang chảy máu: “Kiện Vân, Kiện Vân, tất cả là lỗi của tôi, là do tôi nhất thời bị ma quỷ mê muội đầu óc... Ông hãy tha thứ cho tôi một lần, nể tình chúng ta làm vợ chồng biết bao nhiêu năm, xin ông tha thứ cho tôi một lần có được không? Tôi yêu ông nhiều đến như vậy..."
"Đủ rồi, nếu bà thực sự yêu bố tôi, bà có thể cho ông ấy uống loại thuốc đó không?" Đột nhiên nghĩ đến chuyện này, Trần Tuyết Nhược có chút lo lắng, vội vàng đến bên cạnh Yên La và hỏi: "Chị, chị có thể nhìn thấy cơ thể của bố em như thế nào không? Ông ấy sẽ không sao chứ?"
Yên La liếc nhìn Trần Kiện Vân, lười biếng giơ tay lên, một luồng khí đem giống như một con rắn nhỏ chui vào cơ thể Trần Kiện Vân: "Không chết được, nhưng thận đã bị thương, tạm thời không thể quan hệ với phụ nữ được, dưỡng lại là sẽ ổn thôi."
Trần Tuyết Nhược không kịp đề phòng đã nghe được những câu đó: "..."
Trần Kiện Vân sững sờ, cả người đều không ổn: "??!!"
Trần Kiện Vân vẫn chưa phát hiện bản thân bị đánh thuốc mê, mãi đến khi nghe thấy gã Mã Bình Chí tự mình thừa nhận rồi giải thích, thì rốt cuộc cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"…"
Một hồi yên tĩnh như chết, gân xanh trên trán Trần Kiện Vân liên lục nổi lên, từ trong miệng thốt ra một câu: "Ngày mai sẽ đi làm thủ tục ly hôn." Sau đó, ông ấy dẫn theo gái bước ra khỏi cửa không quay đầu, nếu ở đó thêm chút nữa, ông ấy sợ mình sẽ không kiềm chế được mà bóp cổ Phan Mỹ Linh đến chết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










