Mí mắt của Phan Mỹ Linh co giật, mở miệng định nói gì đó. Trần Tuyết Nhược lại không cho bà ta cơ hội này, cô ấy chỉ vào Hứa Tiểu Kỳ và chế nhạo: "Tôi nhớ rằng bố của cô ta là một nhân viên bán bảo hiểm, tiền lương hàng tháng cùng lắm chỉ là bảy, tám nghìn nhân dân tệ, nhưng chỉ cần là một đại sư có chút bản lĩnh, mỗi lần xuất hiện thì chi phí phải lên tới bốn, năm con số. Bà bảo cô ta nói xem cô ta lấy tiền ở đâu để mời đại sư này? Còn những kẻ buôn người đã bắt cóc tôi, theo ý của bà thì cũng là do cô ta tự mình tìm? Vậy bà bảo cô ta nói xem làm sao cô ta quen biết được những người đó, liên lạc với bọn họ như thế nào. Còn nữa, nhờ người khác làm việc — còn là một việc lớn đến mức không cẩn thận sẽ phải vào tù, dù có thể nào cũng phải cho chút tiền, bà bảo cô ta cho tôi xem biên lai chuyển tiền đi."
Phan Mỹ Linh đã sắp toát mồ hôi lạnh, sao miệng lưỡi của cô gái chết tiệt này lại sắc bén đến như vậy!
Cả người Hứa Tiểu Kỳ hoàn toàn sững sờ, làm sao cô ta có thể trả lời những câu hỏi này! Tất cả mọi việc đều là do mẹ cô ta xử lý, cô ta chỉ biết đại khái mà thôi, còn chi tiết thì hoàn toàn không biết, lại càng không thể đưa được biên lai chuyển tiền…
Nhưng cô ta không thể trả lời được cũng phải trả lời, nếu không lỡ như Trần Kiện Vân tức giận lên và bỏ mẹ cô ta, vậy thì cô ta thực sự sẽ không thể sống những ngày tháng tốt đẹp nữa!
Nhớ lại những lời Phan Mỹ Linh đã bí mật nói với cô ta trên đường đến bệnh viện, Hứa Tiểu Kỳ kiềm chế lại sự hoảng sợ trong lòng và nhìn về phía Trần Kiện Vân trên mặt đang tràn đầy vẻ nghi ngờ, khóc một cách vô cùng đáng thương: "Chuyện này không liên quan gì đến mẹ tôi, tất cả là do một mình tôi làm!
Cùng lắm thì bà ấy chỉ lén lút đưa cho tôi mấy chục nghìn nhân dân tệ mà thôi, Nhưng nó cũng có lý do, khoảng thời gian trước bố tôi đã đánh tôi, khi mẹ đến thăm thì thấy vết thương của tôi nên đã cho tiền để an ủi tôi. Về phần những thứ khác thì đều là do một mình tôi làm! Tôi cũng biết rằng tôi làm như vậy là không đúng, nhưng chú Trần à, cháu thực sự rất ngưỡng mộ chị Tuyết Nhược, cũng thực sự muốn có mẹ và một người bố như chú! Cháu… cháu cháu cũng không muốn làm hại chị Tuyết Nhược, cháu chỉ yêu cầu bọn họ mang chị ấy đi vài ngày thôi..."
“Đừng nói nhảm nhiều quá, ông nói đi.” Lời nói còn chưa dứt, một giọng nữ quyến rũ, dễ nghe nhưng lại đầy sự không kiên nhẫn vang lên, sau đó một người đàn ông trung niên mặc áo đạo sự "ây da” một tiếng rồi từ cửa té vào trong.
Người đàn ông trung niên này dĩ nhiên là Mã Bình Chí xui xẻo.
Trần Tuyết Nhược sợ mẹ con Phan Mỹ Linh không thừa nhận nên nhờ Yên La đưa ông ta đến đây, chỉ là vừa rồi giữa đường ông ta muốn chạy nên đã bị Yên La tát cho một bạt tai ngất đi nên không có động tĩnh gì nữa.
Sau khi lại bị một cái tát khác của Yên La đánh thức, Mã Bình Chí đã hoàn toàn cam chịu số phận của mình, vừa lau máu mũi vừa bò dậy, chỉ vào mẹ con Phan Mỹ Linh và nói: "Ông Trần, ông đừng nghe những lời lừa gạt của bọn họ, tôi chính là vị đại sư được bọn họ mời đến đây. Tôi có thể rất có trách nhiệm nói với ông rằng cả hai mẹ con này đều có phần trong chuyện này! Đứa nhỏ không muốn sống với người bố ruột vừa nghèo lại hay đánh đập mình nên đã tìm đến mẹ, bảo mẹ cô ta đón cô ta sang nhà ông. Mẹ cô ta thương con nhưng lại sợ trong nhà có thêm một đứa con của chồng trước, ông và con gái sẽ không vui cho nên đã tìm đến tôi và nhờ tôi hoán đổi con gái của bà ta và con gái của ông với nhau, vì muốn để con gái của ông biến mất, hai mẹ con này thậm chí còn dàn dựng một vở kịch hay, bán con gái của ông cho một kẻ buôn người…”
"Ông đang nói cái gì vậy? Ông đang ăn nói lung tung cái gì vậy?!"
Khoảnh khắc Mã Bình Chí xuất hiện, Phan Mỹ Linh biết rằng bà ta đã xong đời rồi. Mã Bình Chí nắm trong tay lịch sử cuộc gọi và lịch sử chuyển khoản của bọn họ, có ông ta ở đây, kế hoạch bà ta để con gái mình gánh mọi tội lỗi, đợi đến khi sự việc lắng xuống sẽ lén đưa cô ta ra nước ngoài rõ ràng là không thể tiếp tục được nữa.
Bà ta không bao giờ muốn quay trở lại cuộc sống làm lụng vất vả, mệt mỏi đến cùng cực trước đó. Vì vậy sau khi kết hôn, bà ta cố gắng hết sức đối xử tốt với Trần Kiện Vân và Trần Tuyết Nhược, không dám làm họ không hài lòng. Nhưng đồng thời, bà ta cũng không khỏi thương xót cho Hứa Tiểu Kỳ —— dù sao cũng là đứa con gái mà bà ta đã mang thai suốt mười tháng, bà ta thực sự không đành lòng nhìn cô ta phải chịu khổ, chịu bị đánh.
Vì vậy một ý nghĩ hoang đường nhưng lại khiến người ta vô cùng động lòng xuất hiện từ sâu trong đáy lòng bà ta...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







