Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cô Thôn Nữ Cũng Có Thể Là Vạn Người Mê Sao? Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

"Cái người vừa mới nói chuyện với tôi á?"

Nhịp điệu nói chuyện của cậu ta quá nhanh, lại thêm đang tức giận nên lời nói không được rõ ràng, Lâm Mãn Hạnh phải tự mình chậm chạp lặp lại để hiểu rồi mới trả lời:

"Anh ta không nói chuyện của anh với tôi."

Lâm Mãn Hạnh thành thật đáp lại: "Tôi không quen anh, tại sao anh ta phải nói chuyện của anh với tôi?"

"Ai biết được hắn bảo cô làm cái gì?"

Vu Cảnh Hoán không tin, cậu ta không hề có chút kiên nhẫn nào, lần nữa thúc giục: "Bảo cô nói thì cô cứ nói đi, phí lời làm cái gì, lặp lại y nguyên những gì anh ta nói cho tôi nghe, nhanh lên!"

"Tôi không nhớ được."

Trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ vội vàng của đối phương, phản ứng của Lâm Mãn Hạnh lúc nào cũng như chậm nửa nhịp. Cô lắc đầu, đáp lại một cách hơi chậm chạp:

"Anh có thể đi hỏi anh ta, hỏi... người đó, cái người tên Kiều Tư Bách ấy?"

Vu Cảnh Hoán: "..."

Còn hỏi Kiều Tư Bách?

Nếu cậu ta mà hỏi được thì cậu ta tìm cô làm gì?

Đến lúc này Vu Cảnh Hoán mới biết tại sao hôm qua lúc cậu ta ngồi trong xe, đám người bên ngoài lại nói cái gì mà đồ ngốc này nọ.

Cậu ta không kìm được lại đá mạnh vào cái cây một cái, lầm bầm chửi rủa:

"Chịu luôn, phát bệnh vì mấy đứa đần mất, con nhỏ này hình như đúng là một đứa ngốc."

Chửi xong, Vu Cảnh Hoán xoay người định rời đi, đúng lúc này, cậu ta nghe thấy tiếng thiếu nữ vang lên từ phía sau.

"Anh đừng có đá nó."

Lâm Mãn Hạnh thấy hơi xót cho cái cây, cô sờ sờ vào cành cây thô ráp, hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu lại:

"Anh đá nó, nó sẽ giận mà không kết quả nữa đâu."

"Cô nói cái gì cơ?"

Vu Cảnh Hoán vốn đã định đi, nghe thấy câu này thì tức đến bật cười, quay phắt lại mắng người:

"Cô bị điên à? Đọc truyện cổ tích nhiều quá chưa cai sữa hả? Một cái cây nát mà cũng biết giận?"

Dứt lời, cậu ta lại ngẩng đầu, nở một nụ cười ác ý với Lâm Mãn Hạnh, rồi đột ngột giơ chân đá mạnh về phía trước một cái.

"Tôi cứ đá đấy, cô làm gì được tôi?!"

Dưới ánh mặt trời, chiếc khuyên trên lông mày của Vu Cảnh Hoán phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Cậu ta nheo mắt, chỉ vào mặt Lâm Mãn Hạnh, lúc nói chuyện chiếc khuyên lưỡi cũng thoáng hiện ra:

"Tôi không chỉ đá đâu, đến lúc đó tôi còn gọi người đến chặt quách cái cây này đi luôn! Cô thử lên mặt trước mặt tôi lần nữa xem!"

Tiếp đó, cô đưa tay ra, xoa xoa chỗ thân cây mà Vu Cảnh Hoán vừa đá lúc nãy.

Giữa lúc cô đang cảm thấy hơi buồn trong lòng, cái máy quay phim đứng từ xa quay Vu Cảnh Hoán lúc nãy bỗng nhiên không nói không rằng dí sát vào mặt cô, giống như muốn quay một cảnh đặc tả độ nét cao.

"Anh đừng làm như vậy, tôi không thích."

Lâm Mãn Hạnh nhíu mày, cô cảm thấy việc này rất kỳ lạ, theo bản năng muốn né tránh cái ống kính đen ngòm kia.

Nhưng đối phương dường như nghe không hiểu lời cô nói, thậm chí còn đi vòng quanh cô một vòng, sau đó lùi lại phía sau, giống như muốn quay toàn cảnh cả cái cây này vào trong.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc