Nhìn anh ta làm vậy, Lâm Mãn Hạnh chỉ cảm thấy càng khó chịu và khó xử hơn.
Cũng chính lúc này, Lâm Mãn Hạnh sực nhớ lại lời Lâm Kiên Nghiêu nói ngày hôm qua, thầm đáp lại một lần nữa trong lòng.
Đám người này hóa ra thật sự đáng ghét như vậy.
Cô không thích.
Vì buổi sáng nhìn thấy người đáng ghét nên buổi chiều Lâm Mãn Hạnh không muốn quay lại đó nữa.
Dù nơi cô thích nhất vẫn là cây hạnh kia, nhưng cô còn rất nhiều nơi khác để có thể ngẩn ngơ ngủ gật, bãi sậy gần như không có người lui tới cũng là một ví dụ.
Cho nên, khi Lâm Mãn Hạnh đang ngậm một cọng cỏ, trên mặt đắp một chiếc mũ, nằm trên thảm cỏ được mặt trời sưởi ấm nóng hổi mà nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, cô cảm thấy rất kỳ lạ.
Giờ này...
Là có người không đi học mà chạy ra đây đánh nhau sao?
Lâm Mãn Hạnh chậm rãi hất chiếc mũ ra, để lộ mái tóc rối bù dính đầy cỏ dại, chớp chớp mắt nhìn sang thì thấy một bóng đen đang chạy về phía mình.
Mà đối phương dường như cũng không ngờ lại gặp cô ở đây, ánh mắt thoáng ngẩn ra một chút.
Nhưng thời gian gấp rút, Vu Cảnh Hoán không quan tâm được nhiều như vậy, vẫn chọn cách lao thẳng về phía Lâm Mãn Hạnh. Cùng lúc vật cô ngã xuống đất, cậu ta đưa tay bịt chặt miệng cô, không cho cô phát ra tiếng động.
Tiếp đó, Vu Cảnh Hoán ghé sát tai cô, gầm gừ đe dọa:
"Đồ ngốc, dám động đậy là cô tiêu đời đó, ngoan ngoãn chút đi, nghe rõ chưa?"
"Tôi thả cô ra, cô đừng có lên tiếng, hiểu thì gật đầu, rõ chưa?"
Lúc này, cậu ta mới thấy Lâm Mãn Hạnh gật đầu. Thế là Vu Cảnh Hoán buông bàn tay đang bịt miệng Lâm Mãn Hạnh ra, một tay đè vai cô để cô không chạy lung tung, tay kia chống xuống bãi sậy, cảnh giác nhìn môi trường xung quanh.
Cùng lúc đó, gần đây vang lên tiếng gào thét khản cả cổ của nhân viên công tác.
"Bên kia có không! Thấy người chưa!"
"Không tìm thấy, cỏ bên này mọc cao quá! Chắn hết rồi, không nhìn rõ!"
"Mau tìm đi! Không tìm thấy người là tiêu đời đấy! Mau tìm đi!"
"Cái cậu kia, ra đứng canh ở cạnh đường đi! Đừng để đại thiếu gia đó chạy thoát từ hướng kia!"
"..."
Thấy không có ai chạy về hướng này, Vu Cảnh Hoán mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, cậu ta quay đầu lại nhìn, thấy con nhỏ ngốc kia vẫn đang nhìn mình với vẻ mặt mờ mịt, giống như hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lúc này, Vu Cảnh Hoán trái lại thấy hơi may mắn vì nhỏ nhà quê này là một đứa ngốc, không thông minh cũng có nghĩa là không tinh ranh, chẳng có toan tính gì.
Cậu ta hơi ghét bỏ thu bàn tay đang khống chế Lâm Mãn Hạnh lại, nhỏ giọng cảnh cáo cô:
"Nếu có người tìm thấy cô, cô phải nói là chưa từng thấy tôi, nghe rõ chưa? Hiểu thì trả lời."
Lâm Mãn Hạnh gật đầu, nhưng trên mặt vẫn là bộ dạng đứng ngoài cuộc.
"Hiểu rồi."
"Tốt nhất là cô nên hiểu." Xác định cô sẽ không bán đứng mình, Vu Cảnh Hoán nhìn cô cuối cùng cũng thấy thuận mắt hơn một chút.
Thấy dường như có người chú ý tới phía này, đang dần dần tiến lại gần, Vu Cảnh Hoán không nán lại lâu thêm nữa, xoay người, khom lưng bắt đầu chạy như điên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)