Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cô Thôn Nữ Cũng Có Thể Là Vạn Người Mê Sao? Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

"Kiều Tư Bách! Anh nói nhảm gì với mấy người bên đó thế hả?"

Chỉ thấy cửa kính xe hạ xuống, nương theo hơi lạnh sảng khoái trong xe ùa ra, một gương mặt nam giới đột nhiên xuất hiện trước mắt mọi người.

Đó là một thanh niên chừng mười tám mười chín tuổi, trông rất khó chọc vào, trên tai bấm đầy khuyên, dưới môi có khuyên môi, trên đuôi lông mày đầy lệ khí cũng có khuyên mày, trên cổ còn đeo mấy sợi dây xích kim loại lung tung rối loạn.

Chỉ là so với cách ăn mặc khiến người ta kiêng dè này, tướng mạo của cậu ta lại tinh xảo đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Giống như vừa bị người ta đánh thức nên còn gắt ngủ, mái tóc tẩy nhuộm màu bạc của hắn rối tung, mí của đôi mắt đào hoa xinh đẹp cũng nhăn lại, nhưng những điều này không hề làm giảm bớt vẻ đẹp của cậu ta.

Lúc này, đối diện với ánh mắt chưa từng thấy sự đời của đám nhà quê trước mặt, Vu Cảnh Hoán càng thêm mất kiên nhẫn. Cậu ta trợn mắt, quát Kiều Tư Bách, lúc nói chuyện còn loáng thoáng thấy được một điểm bạc trên lưỡi:

"Kiều Tư Bách, mau bảo đám người này cút xéo cho tôi, cái chỗ rách nát này ông đây một giây cũng không ở nổi nữa! Nghe thấy không!"

Hét xong, Vu Cảnh Hoán định nâng cửa kính xe lên lại, nhưng đúng lúc này, cậu ta lại chú ý tới một ánh mắt lộ liễu khác.

Ánh mắt nhìn chằm chằm, đánh giá không chút che giấu đó, giống như không hề sợ bị cậu ta phát hiện, khiến Vu Cảnh Hoán tức giận trong nháy mắt, cậu ta gào lên với Lâm Mãn Hạnh:

"Còn cô nữa, con nhỏ nhà quê chết tiệt kia, nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn nữa ông đây móc mắt cô ra bây giờ tin không?"

Sự cộc cằn của Vu Cảnh Hoán khiến những người xung quanh lập tức im bặt.

Ngay cả đạo diễn vừa định nhỏ nhẹ khuyên nhủ vị tổ tông này xuống xe cũng cứng đờ mặt mũi, chân không dám bước thêm nửa bước.

Hai người duy nhất sắc mặt không đổi, lại là…

Cửa kính xe đã nâng lên, dường như người vừa bị đe dọa không phải là mình, Lâm Mãn Hạnh lặng lẽ thu hồi tầm mắt.

Cô nâng cánh tay lên, nhìn khuỷu tay bị trầy da, vừa định đưa tay chạm vào thì cổ tay bỗng nhiên bị người khác nắm lấy.

Lâm Mãn Hạnh ngây ngốc nhìn theo, lần nữa nhìn thấy đôi găng tay trắng đó.

Bị chủ thuê quát tháo chẳng nể nang gì, biểu cảm của Kiều Tư Bách vẫn không hề thay đổi. Anh ta mỉm cười với Lâm Mãn Hạnh một lần nữa, sau đó vừa giữ lấy Lâm Mãn Hạnh, vừa ôn tồn hỏi những người xung quanh:

"Lâm Kiên Nghiêu! Lâm Kiên Nghiêu đâu rồi! Còn không mau dẫn con ngốc này về!"

"Thằng quỷ kia, mày muốn chết à! Gọi ai thế hả, nhỏ giọng thôi! Để cậu ta nghe thấy coi chừng cậu ta đánh cho đấy!"

"..."

Xung quanh ồn ào náo nhiệt, mọi người dăm ba câu đã tóm tắt xong thân thế của cô gái trước mặt. Kiều Tư Bách im lặng lắng nghe, nụ cười trên mặt vẫn không đổi.

Mãi đến khi thím Hà chen ra khỏi đám đông, kéo Lâm Mãn Hạnh đi, anh ta mới bước về phía tổ đạo diễn, kiên nhẫn trao đổi gì đó với mấy kẻ đang nịnh nọt cười cười kia.

Không biết nghe được gì, Kiều Tư Bách nhướng mày, lại nhìn về hướng Lâm Mãn Hạnh và thím Hà rời đi, nói một câu đầy ẩn ý:

"Nơi tồi tàn nhất...?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc