Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cô Thôn Nữ Cũng Có Thể Là Vạn Người Mê Sao? Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Sống mười tám năm, đây là lần đầu tiên Lâm Mãn Hạnh thấy một trận thế ồn ào như vậy.

Một đám người mặc quần áo đẹp đẽ, ngồi trên những chiếc xe màu đen, vác theo đủ thứ đồ lạ lẫm mà cô chưa từng thấy tiến vào thôn Lâm Gia. Trong thôn, hễ ai không bận việc đồng áng thì hầu như đều chạy ra xem.

Lâm Mãn Hạnh cũng không cần làm việc nhà nông, vốn dĩ cô đang ngủ trên cây hạnh gần nhà, bị tiếng ồn ào của người trong thôn đánh thức mới chậm rãi leo xuống, đi theo xem thử.

Nhưng mặt trời thật sự quá gay gắt, bên kia lại đông người, Lâm Mãn Hạnh đứng một lúc đã nóng không chịu nổi, mắt cũng hơi mở không lên, người ỉu xìu chỉ muốn về nhà trưởng thôn ngồi quạt mát.

Đúng lúc này, thím Hà ngày thường hay chăm sóc Lâm Mãn Hạnh vội vàng chạy tới, rồi đẩy cô một cái.

"Hạnh ơi, đứng ngây ra đó làm gì, muốn xem thì qua đó mà xem, cứ đường đường chính chính, có gì mà sợ!"

Dứt lời, Lâm Mãn Hạnh còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy cánh tay mình bị thím Hà nắm lấy.

Tiếp đó, người phụ nữ trung niên nhiệt tình kéo cô chen qua đám đông tầng tầng lớp lớp, xông về phía vị trí quan sát tốt nhất ở đằng trước.

Nhưng người đông quá, Lâm Mãn Hạnh lại gầy gò nhỏ bé, thím Hà lỡ tay không giữ chặt, hai người lập tức bị những người cùng thôn khác chen tách ra.

"Cha bố tiên sư! Đẩy cái gì mà đẩy!" Thím Hà vừa mắng, vừa cố gắng kéo Lâm Mãn Hạnh về lại phía mình.

Nhưng đám người chen lấn quá dữ dội, chỉ chốc lát, thím Hà trơ mắt nhìn Lâm Mãn Hạnh không biết bị kẻ không có mắt nào đẩy một cái, người trực tiếp ngã nhào vào vị trí chính giữa.

Còn Lâm Mãn Hạnh hoàn toàn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy mình bị người ta đẩy qua đẩy lại, thân thể bỗng nhẹ bẫng rồi rơi xuống, ngã trên mặt đất, cánh tay truyền đến một cơn đau nhói.

Lâm Mãn Hạnh ngẩn ra, cái đầu vốn đã chậm chạp bây giờ lại càng quay chậm hơn.

Mãi cho đến khi có người bên cạnh đỡ cô dậy, cô mới muộn màng nhớ lại lời Lâm Kiên Nghiêu từng dặn dò, lí nhí nói với đối phương mấy câu "cảm ơn".

"Không cần cảm ơn."

Cô chưa từng gặp người nào như vậy.

Rõ ràng là đàn ông, nhưng tóc lại để rất dài, còn buộc cao lên, trông y như con gái.

Đôi mắt hẹp dài kia, chiếc kính đeo cũng khác với người ta. Cô từng thấy Lâm Kiên Nghiêu đeo kính, lúc hắn đọc sách sẽ đeo, là loại có hai gọng, thế nhưng người này chỉ có một bên kính, còn có dây xích vàng rủ xuống...

Ánh mắt Lâm Mãn Hạnh lại chậm rãi rơi xuống bàn tay đang đỡ mình, trong lòng càng cảm thấy kỳ lạ.

Anh ta còn đeo găng tay màu trắng...

Mày Lâm Mãn Hạnh vô thức nhíu lại, giống như đang nhìn thứ gì đó rất hiếm lạ, cô cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt.

Hoàn toàn không biết ánh mắt như vậy của mình đã có chút thất lễ.

Thấy vậy, Kiều Tư Bách vẫn mỉm cười, không hề có chút vẻ gì là bị xúc phạm, thậm chí còn rất kiên nhẫn, như thể muốn đợi Lâm Mãn Hạnh nhìn cho thỏa thích.

Chỉ là, anh ta chịu được, nhưng có người lại không ngồi yên được nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc