Trên ngón áp út thon dài của Cố Trạch là một chiếc nhẫn kim cương đơn giản.
Chính là chiếc cô đã mua.
Tô Khả Hân ngẩn người, thậm chí quên cả ngồi xuống. Cuối cùng Cố Trạch phải ngẩng lên nhìn cô.
"Sao vậy?"
Ánh mắt anh lướt qua ngón tay trống không của cô, đuôi mày hơi nhướng.
"Nhẫn cưới của cô đâu?"
Tô Khả Hân lập tức thấy lúng túng.
Vì cảm thấy chiếc nhẫn mình chọn không phù hợp với thân phận Cố Trạch, cô đã không đeo nhẫn trước mặt anh. Không ngờ anh lại tìm thấy chiếc nhẫn của mình rồi còn đeo lên.
Cô đành lấy chiếc nhẫn trong túi ra, đeo vào rồi nhỏ giọng:
"Xin lỗi, kiểu dáng là tôi chọn tùy tiện."
Khóe môi Cố Trạch cong lên.
"Không sao, rất đẹp."
Tô Khả Hân không biết nên tiếp lời thế nào, đành ngồi xuống cúi đầu ăn sáng.
Ăn xong, Cố Trạch gấp tờ báo lại, thản nhiên nói:
"Tôi đưa cô đi làm."
"Không cần đâu."
Cô vội đáp.
"Tôi bắt taxi hoặc đi tàu điện ngầm là được."
Đùa sao, nếu người của tòa soạn nhìn thấy Cố Trạch, cô còn không bị đám phụ nữ kia nuốt sống mới lạ.
"Từ đây đến ga tàu điện ngầm rất xa."
Cố Trạch khẽ nhíu mày.
"Taxi cũng khó gọi."
Điểm này hôm qua chuyển tới cô đã phát hiện. Khu biệt thự dành cho người giàu, ai cũng có xe riêng, dĩ nhiên chẳng có taxi hay nhà ga gần đó.
Tô Khả Hân nhìn đồng hồ, thời gian không còn sớm, đành nói:
"Vậy phiền anh đưa tôi đến ga nào tiện đường được không?"
Cố Trạch ngước mắt nhìn cô khiến cô vô thức căng thẳng, nhưng cuối cùng anh vẫn gật đầu.
Hai người ra cửa, bên ngoài đã đỗ một chiếc Bentley màu đen.
Bên cạnh xe là một người đàn ông trẻ tuổi, tự giới thiệu tên Dương Hữu, trợ lý đặc biệt của Cố Trạch.
Dương Hữu mở cửa. Tô Khả Hân còn đang thắc mắc Cố Trạch sẽ lên xe thế nào thì một tấm ván kim loại từ xe hạ xuống, xe lăn của anh thuận lợi trượt lên.
Cô lên xe mới phát hiện bên trong cũng được cải tạo riêng, có vị trí dành cho xe lăn.
Sau khi ngồi ổn định, xe nhanh chóng khởi động, đi đến ga tàu điện ngầm gần nhất.
Xe dừng bên đường. Nhìn môi trường đông đúc bên ngoài qua cửa kính, Cố Trạch khẽ nhíu mày:
"Đi làm như vậy quá bất tiện. Nếu cô không muốn tôi đưa đón, tôi có thể chuẩn bị một chiếc xe cho cô."
Tô Khả Hân sửng sốt rồi lập tức nói:
"Thật sự không cần."
Cô đương nhiên biết một chiếc xe chẳng đáng là gì với Cố Trạch, nhưng vẫn thấy dùng tiền của anh rất kỳ lạ.
Bị cô từ chối không chút do dự, ánh mắt Cố Trạch hơi trầm xuống.
"Tôi không phải ngày nào cũng ở biệt thự, một mình cô đi làm thế nào?"
Vấn đề này cô đã nghĩ trên đường. Cô giơ điện thoại lên:
"Bây giờ đặt xe rất tiện. Tôi chỉ cần dậy sớm vài phút là được. À... sắp muộn rồi, tôi xuống trước nhé. Tạm biệt."
Nói xong, cô nhanh chóng xuống xe.
Cố Trạch ngồi trong xe nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của cô chạy xa dần, ánh mắt sâu thẳm.
Dương Hữu lái xe phía trước nhìn cảnh này qua gương, cuối cùng không nhịn được:
"Cố thiếu... sao tôi cảm thấy thiếu phu nhân không giống tài liệu chúng ta điều tra trước đây lắm?"
Cố Trạch nhìn bóng lưng Tô Khả Hân, như có điều suy nghĩ.
"Đúng là không giống."
Anh thật sự không ngờ cô sẽ dứt khoát từ chối chuyện anh mua xe cho mình.
Theo báo cáo trước đó, Tô Khả Hân đáng lẽ là loại phụ nữ có thể vì chút tiền mà bán đi tất cả, nông cạn và tham tiền.
Chính vì vậy anh mới chọn cô.
Một người phụ nữ chỉ cần dùng chút tiền là có thể giải quyết, đương nhiên an toàn và dễ kiểm soát hơn nhiều so với những tiểu thư nhà giàu luôn để mắt tới tài sản của anh.
Dĩ nhiên anh cũng thừa nhận, một nguyên nhân khác là cô không khiến anh thấy chán ghét.
Nhưng không ngờ cô lại hoàn toàn không muốn tiền của anh.
Hay là cô khôn ngoan hơn tưởng tượng, biết chơi trò lạt mềm buộc chặt?
Ánh mắt Cố Trạch tối xuống, cuối cùng thu hồi tầm nhìn.
"Lái xe."
...
Tầng cao nhất tòa nhà tập đoàn Trì Diệu, khu tài chính thành phố S.
Cố Trạch ngồi trước bàn làm việc, ngón tay nhanh chóng gõ bàn phím. Hình ảnh và con số trên màn hình liên tục thay đổi.
Reng reng.
Điện thoại bàn vang lên. Anh tiện tay ấn nút, giọng Dương Hữu truyền ra:
"Cố thiếu, Lâm thiếu tới rồi."
"Cho cậu ấy vào."
Cửa văn phòng nhanh chóng mở ra. Một người đàn ông mặc sơ mi hồng nổi bật, gương mặt tuấn tú bước vào.
"Cố Trạch, cậu vẫn làm việc à?"
Vừa thấy anh, người kia đã khoa trương kêu lên.
"Tôi cứ tưởng cuối cùng cậu cũng kết hôn rồi, dù không tổ chức hôn lễ thì ít nhất cũng phải đi hưởng tuần trăng mật chứ."
Mắt Cố Trạch vẫn không rời màn hình.
"Không có thời gian."
Người vừa tới thản nhiên ngồi lên mép bàn, không để ý thái độ lạnh nhạt của anh, chỉ nheo đôi mắt đào hoa cười:
"Chị dâu đáng thương thật, lại gả cho một người đàn ông chẳng có chút thú vị như cậu."
"Tôi buồn chán, muốn gặp chị dâu thôi."
"Bỏ đi."
Cố Trạch từ chối không chút do dự.
"Cậu biết lý do tôi cưới cô ấy."
"Tôi biết."
Nụ cười của Lâm Trạch dần tắt.
"Nhưng dù thế nào cậu cũng đã thành gia rồi. Chuyện năm đó... có phải nên buông xuống không?"
Nghe tới đây, bàn tay Cố Trạch đang đặt trên bàn phím khẽ siết lại.
"Không có gì để buông hay không buông."
Im lặng một lúc, anh mới chậm rãi nói.
"Người chết không thể sống lại."
Lâm Trạch nhìn anh, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn nuốt xuống.
"Thế cô bé năm đó thì sao?"
Anh ta lại hỏi,
"Có tin tức chưa?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
