Nhưng trong tình huống này, Tô Khả Hân không có thời gian nghĩ nhiều. Cô cũng không dám nhìn Cố Trạch thêm, vội vàng chạy vào phòng tắm.
Kéo cửa đóng lại, tim cô vẫn đập loạn.
Vừa rồi nguy hiểm thật.
Suýt chút nữa có lẽ đã...
Tô Khả Hân nghĩ mà sợ. Nhưng rất nhanh cô lại sững người.
Cô và Cố Trạch hiện giờ là vợ chồng hợp pháp. Cho dù thật sự xảy ra chuyện gì thì dường như cũng là điều bình thường. Cô hoảng hốt bỏ chạy như vậy có phải hơi quá không?
Nghĩ đến ánh mắt nguy hiểm của Cố Trạch khi nãy, cô vẫn không nhịn được run nhẹ.
Dù thế nào, đây mới chỉ là lần thứ ba hai người gặp nhau. Nếu cứ thế mà xảy ra chuyện, cô thật sự chưa thể chấp nhận.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, phản ứng của Cố Trạch vừa rồi rất bình thường đối với một người đàn ông.
Vậy mấy lời đồng nghiệp nam ở văn phòng quả nhiên chẳng đáng tin. Dù đôi chân Cố Trạch không tiện, nhưng chuyện kia dường như hoàn toàn không bị ảnh hưởng?
Nhận ra mình đang nghĩ gì, Tô Khả Hân lập tức tự mắng bản thân.
Tô Khả Hân, mày nghĩ linh tinh cái gì vậy! Anh ta có được hay không thì liên quan gì tới mày? Mày kết hôn với người ta chẳng phải chỉ vì cần hộ khẩu thành phố S sao?
Nhưng...
Vẫn còn một chuyện khiến cô thấy kỳ lạ.
Lúc ngã lên người Cố Trạch, cô vô tình chạm vào chân anh.
Cô vốn nghĩ người khuyết tật lâu ngày không sử dụng chân thì cơ bắp sẽ teo lại, chân phải rất gầy yếu. Nhưng chân Cố Trạch lại đầy đặn, rắn chắc, hoàn toàn không giống người lâu năm không đi lại.
Cốc cốc.
Đang suy nghĩ lung tung, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa.
Tô Khả Hân giật mình.
"Có chuyện gì vậy?"
"Mở cửa."
Giọng Cố Trạch trầm thấp vang từ bên ngoài.
Tim cô lập tức như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Mở cửa?
Tại sao Cố Trạch bảo cô mở cửa?
Nghĩ đến ánh mắt khi nãy, bàn tay cô trên bồn rửa vô thức siết lại.
Thấy cô không trả lời, Cố Trạch lên tiếng lần nữa:
"Cô bỏ quên đồ."
Tô Khả Hân lúc này mới thoát khỏi suy nghĩ lung tung. Do dự một lúc, cô đi đến cạnh cửa rồi mở hé một khe.
Một bàn tay thon dài đưa vào, trên tay là chiếc khăn tắm trắng mềm.
Tô Khả Hân lập tức ngẩn ra.
"Lúc nãy cô chạy ra ngoài không phải để tìm cái này sao?"
Giọng Cố Trạch bên ngoài pha chút ý cười.
Mặt cô nóng rực.
"Cảm ơn."
Cô nhanh chóng nhận khăn rồi đóng cửa lại.
Khi lau khô người, thay đồ ngủ rồi đi ra, Cố Trạch đã mặc bộ đồ ngủ lụa xanh đậm, ngồi trên giường với laptop đặt trên đùi, ngón tay nhanh chóng gõ bàn phím.
Tô Khả Hân lại cảm thấy kỳ lạ.
Cô vốn nghĩ vì đôi chân bất tiện, bên cạnh anh chắc phải có nhiều người chăm sóc. Nhưng trong nhà chỉ có bác Vương và dì Trương, hoàn toàn không có ai túc trực bên cạnh anh.
Ví dụ bây giờ, anh tự lên giường một mình sao?
Còn chuyện tắm rửa?
"Anh... có cần đi tắm không?"
Cô không nhịn được hỏi.
"Tắm rồi."
Cô lập tức nghĩ xa, nhưng nói thật, dù Cố Trạch có người khác bên ngoài, cô cũng không để ý.
Tô Khả Hân đi tới bàn làm việc, bắt đầu sắp xếp đồ cần dùng cho ngày mai. Đột nhiên cô nhìn thấy chiếc nhẫn mình tháo ra trước lúc tắm, lúc này mới nhớ đến đôi nhẫn cưới.
Khi mua nhẫn cô hoàn toàn không biết chồng mình là tổng giám đốc giàu có, vì thế chỉ chọn kiểu đơn giản nhất.
Bây giờ nhìn lại, chiếc nhẫn ấy đối với Cố Trạch quả thật quá sơ sài.
Nghĩ vậy, cô liếc người đàn ông trên giường. Thấy anh hoàn toàn tập trung làm việc, cô lặng lẽ nhét chiếc nhẫn của mình vào túi xách, còn chiếc định đưa cho Cố Trạch thì để vào ngăn kéo bàn trang điểm.
Xong xuôi, cô mới trèo lên giường.
Điều khiến cô thở phào là chiếc giường rất rộng, hơn nữa có hai bộ chăn gối. Cố Trạch nằm một bên, cô nằm bên kia, giữa hai người vẫn cách nhau gần nửa mét.
"Xong rồi?"
Cố Trạch hỏi, mắt vẫn dừng trên màn hình.
"Ừ."
Tô Khả Hân tò mò nhìn laptop của anh.
Cô biết công ty Cố Trạch chủ yếu làm quỹ và trái phiếu. Trên màn hình toàn những biểu đồ cùng đường màu đỏ xanh, cô không hiểu nên cũng chẳng nhìn thêm.
"Ngủ nhé?"
Cố Trạch đột nhiên lên tiếng, nghiêng đầu nhìn cô.
"Được."
Anh rất nhanh tắt đèn đầu giường.
Khi căn phòng chìm vào bóng tối, Tô Khả Hân lại căng thẳng.
Đến giờ cô vẫn không hiểu lý do Cố Trạch kết hôn với mình, vì vậy cũng không biết anh có định thực hiện nghĩa vụ vợ chồng hay không.
Cô cứng người nằm trên giường, thời gian trôi từng phút. Mãi đến khi hơi thở của Cố Trạch bên cạnh trở nên đều đặn, cô mới thả lỏng rồi chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau.
Chuông báo thức trên điện thoại vang đúng giờ. Tô Khả Hân ngồi dậy mới phát hiện Cố Trạch đã không còn bên cạnh.
Cô nhanh chóng vệ sinh cá nhân, trang điểm nhẹ rồi xuống lầu.
Vừa tới cầu thang đã ngửi thấy mùi đồ ăn sáng.
Dì Trương đang bưng thức ăn, nhìn thấy cô liền cười hiền:
"Thiếu phu nhân dậy rồi à? Mau tới ăn sáng đi."
"Vâng, cảm ơn dì."
Cố Trạch đã ngồi bên bàn ăn, một tay cầm báo, tay kia cầm cốc đưa lên môi.
Ánh mắt Tô Khả Hân rơi xuống bàn tay thon dài của anh rồi đột ngột dừng lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
