Tô Nhân mang theo tờ Nhật báo Tỉnh duy nhất ấy rời đi. Ngay khi đang đi trên đường, cô liền mở tờ báo ra để liếc nhìn một cái. Tầm mắt của cô nhanh chóng di chuyển và quả nhiên đã phát hiện ra thông tin tuyển chọn bản thảo được in ở ngay góc dưới cùng phía bên phải, trên đó có ghi rõ chủ đề bài viết cùng với địa chỉ hòm thư nhận bài.
Điều này quả thực là đã giúp cho mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn nhiều rồi.
Cô cẩn thận cất tờ báo đi rồi bước nhanh tới tiệm Phú Hoa Trai để hội họp với thím Ngô. Nhìn thấy thím Ngô đang tay xách nách mang hai túi bánh ngọt lớn, cô liền chủ động tiến đến để đón lấy giúp thím một tay.
…
“Đúng vậy đấy, cách đây chừng mười phút đã có một cô gái đến mua đi tờ cuối cùng rồi.”
Cố Thừa An khẽ nháy mắt ra hiệu cho Hàn Khánh Văn, sau đó hai người liền cùng nhau bước chân ra khỏi cửa tiệm. Anh bảo: “Thôi bỏ đi, chúng ta đi tìm kiếm ở những nơi khác xem sao.”
“Được rồi, để tôi đi nghe ngóng tin tức giúp cậu.” Hàn Khánh Văn dự định sẽ chạy xe thêm một chuyến nữa đến tiệm bưu điện nằm ở phía Thành Đông. Chợt nhớ ra điều gì đó, anh ta liền lên tiếng trêu chọc bạn mình rằng tốt nhất anh nên mau chóng trở về nhà đi để còn gặp mặt người kia.
Nhìn thấy ánh mắt sắc lẹm có phần không vui của Cố Thừa An đang phóng tới phóng lui, anh ta mới vội vàng nén nụ cười lại rồi bảo tiếp: “Bằng không đến lúc ông cụ nổi giận lên thì cậu sẽ bị ăn đòn đấy!”
Cố Thừa An đã ở lại nhà của Hàn Khánh Văn suốt ba ngày. Sáng sớm ngày hôm nay, anh cuối cùng cũng đã bị Lưu Mậu Nguyên tóm được để truyền đạt lại mệnh lệnh nghiêm khắc của ông cụ Cố, yêu cầu tối nay anh bắt buộc phải có mặt ở nhà.
Cố Thừa An vốn hiểu rõ giới hạn nhẫn nhịn của ông nội mình nên tự biết ngày hôm nay bản thân quả thực phải trở về để lộ mặt một chút. Chỉ là cứ mỗi khi nghĩ đến việc trong nhà đang có sự xuất hiện của đối tượng đính hôn từ nhỏ kia là cõi lòng anh lại dấy lên một nỗi bực dọc, phiền muộn khôn nguôi.
Anh dùng sức đạp mạnh chiếc xe hai tám lao đi vun vút trên đường để tiến vào khu quân sự. Khi chuẩn bị đi tới trước ngôi nhà hai tầng của gia đình mình, Cố Thừa An bỗng nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở phía trước, đó chính là người giúp việc thím Ngô, trên tay thím đang cầm một chiếc túi vải và đã bước chân vào bên trong cánh cổng lớn.
Trong khi đó, đi ở ngay phía sau thím lại là một bóng lưng mảnh mai xa lạ, một tay cô đang xách chiếc túi vải nhỏ, tay còn lại thì đang cầm một tờ báo, góc gấp của tờ báo lộ ra hai chữ “Tỉnh” được in bằng mực đỏ vô cùng nổi bật.
Tô Nhân cùng với thím Ngô trước sau bước đi tới trước cửa nhà họ Cố. Cô vừa mới chuẩn bị lên tiếng để hỏi thăm thím vài câu về tình trạng sức khỏe của ông nội Cố thì bỗng nhiên nghe thấy từ phía sau vang lên một tràng tiếng chuông xe đạp lỉnh kỉnh, mang theo vài phần ngông cuồng và hỗn loạn.
Cô liền quay đầu nhìn lại thì thấy một chiếc xe đạp hai tám cao lớn giống như đang cuốn theo một cơn gió lốc mà lao thẳng tới rồi dừng lại ở ngay trước mặt mình. Khoảng cách giữa hai người vô cùng gần, gần đến mức cô hoàn toàn có thể nhìn thấy rõ ràng ánh mắt lạnh lùng cùng với những đường nét góc cạnh, cương nghị trên gương mặt của người đàn ông trước mắt.
Đôi đồng tử đen nhánh, sáng ngời của Cố Thừa An đang chăm chú nhìn thẳng vào cô gái nhỏ trước mặt. Anh khẽ đưa mắt quét qua một lượt rồi khẽ hất cằm về phía cô, ra lệnh: “Đưa tờ báo này cho tôi xem chút.”
Tô Nhân bỗng nhiên sững sờ khi nhìn thấy người đàn ông trẻ tuổi vừa xuất hiện trước mặt mình. Vóc dáng anh cao lớn như ngọn núi vững chãi, đổ sụp xuống một khoảng bóng râm rộng lớn. Anh đang ngồi vắt vẻo trên thanh ngang của chiếc xe đạp hai tám, lười nhác hướng mắt nhìn chăm chăm vào tờ báo trên tay cô.
Nhớ lại cảnh tượng hôm đó anh đánh Hầu Kiến Quốc đến mức mặt mũi sưng vù, lại ngẫm đến những lời miêu tả về anh trong cuốn sách, Tô Nhân liền ngoan ngoãn đưa tờ báo ra trước mặt.
“Gửi anh này.”
Giọng nói trong trẻo của cô vang lên vang vọng như làn gió mát lành vào một buổi chiều tà ngày hạ, xua tan đi cái nóng oi ả và mang lại một chút cảm giác thư thái, dịu mát.
Cố Thừa An đưa một tay ra đón lấy tờ báo rồi nhanh chóng mở rộng ra, đôi mắt anh chăm chú nhìn vào một vị trí cụ thể, đọc lướt nhanh chóng với tốc độ kinh người. Chỉ trong một thoáng chốc, anh đã gập tờ báo lại, tạo nên những tiếng sột soạt giòn giã rồi đưa trả về cho Tô Nhân.
“Cảm ơn cô.”
Dứt lời, chẳng đợi cô kịp có phản ứng gì, Cố Thừa An cũng không thèm để lại dù chỉ là một ánh nhìn thoáng qua. Anh dắt chiếc xe đạp hai tám dựng gọn gàng ở góc sân nhỏ rồi sải bước đi thẳng vào trong nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)