Đường Nguyệt rửa mặt chải đầu, thay bộ đồ trắng cổ phong thống nhất của môn phái, mở cửa phòng, quả nhiên kiến trúc xung quanh và y phục trên người đều mang đậm phong cách cổ xưa.
Đúng lúc đó, Hải Vân cũng mở cửa phòng ngoài, vừa nghe thấy tiếng cửa phòng bên cạnh mở liền lập tức đóng cửa lại, dường như không muốn thấy Đường Nguyệt lấy một giây.
Đường Nguyệt đương nhiên biết rõ mọi hành động của Hải Vân, khi chưa khôi phục tinh thần lực còn cảm nhận được vài dặm có người hay không, huống chi bây giờ đã hồi phục.
Không xa là nhà bếp, Đường Nguyệt từng bước đi về phía đó, hiện trong bếp có một đệ tử môn phái đang làm bữa sáng.
Vừa bước vào, nam đệ tử đang làm sandwich, thấy Đường Nguyệt thì ngây người thật lâu, ánh mắt luôn dõi theo cô, vành tai đỏ ửng lên.
Từ trước đến nay, việc Đường Nguyệt không thức tỉnh ma pháp và có dung mạo quá mức xinh đẹp luôn là đề tài tranh cãi của thế nhân. Cho dù thế gian có yêu tinh đi nữa, e rằng cũng chẳng biến hóa ra được dung nhan mỹ miều hơn cô.
Mà hôm nay gặp lại cô, so với ngày thường càng thêm quyến rũ. “Trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa” đứng trước mặt cô cũng chẳng là gì, không thể dùng từ ngữ nào hình dung nổi.
Đường Nguyệt đi khắp trong bếp, như thể chẳng nhìn thấy nam đệ tử đang đứng đó. Nguyên chủ trong môn phái vì không thức tỉnh ma pháp nên bị chèn ép khắp nơi.
Cô lấy hết nguyên liệu trong tủ lạnh ra, ở mạt thế, Đường Nguyệt gần như thuộc lòng toàn bộ sách dạy nấu ăn, chưa từng ăn qua, nhưng luôn khao khát một ngày nào đó được nếm thử.
Cô không thể chờ thêm, nhanh chóng thái nhỏ nguyên liệu, dùng những gì hiện có để làm món “thịt ba chỉ xào ớt cay”. Mùi thơm đặc trưng của ớt xanh lan tỏa khắp căn bếp, nam đệ tử bị cay đến ho sặc sụa.
Khi món ăn gần hoàn thành, Đường Nguyệt múc món “thịt ba chỉ xào ớt cay” ra đĩa một cách trịnh trọng, rồi đem nồi cơm trắng cô vừa nấu dùng chiếc đĩa siêu to múc đầy như núi.
Sau đó đặt tất cả lên bàn ăn bên cạnh bếp, ánh mắt Đường Nguyệt nhìn chằm chằm vào món ăn như sói đói, ánh nhìn như phát sáng...
Nam đệ tử: “!!!” Cô... cô thật sự định ăn hết chỗ cơm đó à? Đó là phần ăn của năm người đó!
Mà anh đoán không sai, Đường Nguyệt cầm đũa gắp một miếng ớt và miếng thịt vàng giòn cho vào miệng, như đang thưởng thức mỹ vị trần gian.
Nam đệ tử ngửi thấy mùi thơm nồng nàn, bụng càng thêm đói, sandwich trong tay lập tức trở nên vô vị, món cô nấu thơm đến mức khiến người ta phát thèm, nhìn bề ngoài còn ngon hơn đồ bán bên ngoài.
Vì quy định môn phái cấm gọi đồ ăn ngoài, nam đệ tử sắp khóc vì thèm, từng bước từng bước lết đến gần bàn Đường Nguyệt, mắt tròn xoe dõi theo cô đầy hy vọng.
Động tác của Đường Nguyệt hơi khựng lại, nam đệ tử làm bộ làm tịch dời ánh mắt đi, tưởng rằng cô sẽ chia phần cho anh...
Đường Nguyệt liếc nam đệ tử đang đứng cạnh bàn, nhanh chóng kéo đĩa thức ăn và cơm xa khỏi tầm với, cảnh giác như đang bảo vệ tài sản quý báu.
Muốn ăn chực cơm cô nấu? Đừng hòng!!
Nam đệ tử: “...” Cô... cô lại sợ anh giành ăn với cô!!? Anh là loại người đó sao?
Không đúng, chẳng phải chỉ là một đĩa thịt xào thôi sao? Cần gì phải phòng anh như phòng trộm vậy? Nam đệ tử bụng đói meo, tức giận nói: “Chỉ là một đĩa thịt xào thôi mà, ta giờ ra khỏi môn phái đi ăn lẩu luôn đây!”
Nói xong liền giận dỗi rời khỏi nhà bếp, Đường Nguyệt thì vừa ăn vừa tận hưởng, một miếng thức ăn mười miếng cơm, chẳng mấy chốc đã ăn sạch cả đĩa cơm to, đến cả vệt dầu trong đĩa thịt xào cũng không chừa lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
