Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cô gái bạo lực thời mạt thế xuyên thành nữ phụ vô dụng Chương 10 Cốc Sinh Tử

Cài Đặt

Chương 10 Cốc Sinh Tử

Dễ chịu thật...

Đường Nguyệt ngồi trên bàn ăn tiêu cơm, lát nữa mới đi rửa bát. Cô không biết mùi món cô xào đã khiến những người khác trong viện bị dụ cho thèm rỏ dãi.

“Thơm quá đi mất...”

“Ai đang nấu ăn vậy? Sáng sớm mà mùi thơm đến thế?”

“Làm gì có ai nấu ăn chứ? Môn phái ta xưa nay chẳng ai nấu ăn ngon như vậy đâu, còn ngon hơn cả đồ ngoài chợ.”

“Đi! Xem thử ai đang phá vỡ quy củ môn phái.”

“Đi đi đi!!”

Khi họ vào đến nhà bếp thì đã chẳng còn ai, chỉ còn lại căn bếp sạch bong và mùi thơm thịt xào ớt xanh còn vương lại.

Hải Vân tất nhiên cũng ngửi thấy mùi, nhưng trong đầu cô ta giờ chỉ toàn là Đường Nguyệt, đang suy nghĩ làm sao để Đường Nguyệt không tố cáo mình.

Sau khi ăn xong, Đường Nguyệt định đi dạo quanh môn phái. Tinh thần lực của cô đã khôi phục, chẳng còn phải e dè gì ai hay chuyện gì nữa.

Cô còn chưa bước ra khỏi cửa viện, thì Diệp Tuyệt Bạch đã bước vào sân. Nhìn qua, một mỹ nhân trong trẻo, thanh thoát đang đứng nơi cổng sân. Khác hẳn dáng vẻ ốm yếu vài hôm trước, người trước mắt nay như tiên giáng trần: làn da trắng như tuyết, ngũ quan tinh xảo phi phàm, như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể cuốn đi — tiên nữ cũng chẳng đẹp hơn là bao.

“Cô...” Diệp Tuyệt Bạch nhìn cô, ánh mắt ngây dại, kinh diễm không rời.

Đường Nguyệt khoanh tay thong thả đi ngang qua hắn, định bước ra khỏi cổng thì Diệp Tuyệt Bạch vội vàng gọi với: “Nguyệt sư muội, ta có chuyện muốn tìm muội.”

Đường Nguyệt dừng lại quay đầu nhìn hắn, không hỏi han gì cả. Mấy nam chính, nam phụ này ngoài lúc nguyên chủ bệnh mới đến thăm một chút, còn lại toàn đem đến phiền toái.

Diệp Tuyệt Bạch bị cô nhìn đến mức hơi đỏ mặt, “Là về chuyện Cốc Sinh Tử.”

Không lâu nữa, đệ tử trong môn phái sẽ vào Cốc Sinh Tử rèn luyện. Cốc Sinh Tử tuy nguy hiểm nhưng vẫn nhẹ hơn Hắc Nhai Sâm Lâm một bậc.

Cốc Sinh Tử?

Đường Nguyệt dừng lại, cô không biết đó là nơi nào, liền tra lại trong nguyên tác. Hóa ra đây là nơi nam chính và nữ chính bắt đầu tình cảm sâu đậm. Còn nguyên chủ khi đó đang dưỡng thương nên không tham gia.

Diệp Tuyệt Bạch nghi hoặc ngẩng đầu nhìn, thấy trời xanh mây trắng, chẳng có gì cả.

“Giữa ban ngày ban mặt, anh nằm mơ gì vậy?”

Cái loại mơ mộng giữa ban ngày này là do được nuông chiều đến mức đầu óc nhiễu nước sao?

Diệp Tuyệt Bạch: “...” Tuy giận, nhưng nghĩ đến Đào Đào...

Hắn không cảm thấy mình có lỗi với Đường Nguyệt, chỉ nghĩ cô lo cho sự an toàn bản thân mà thôi.

“Muội yên tâm, chúng ta sẽ bảo vệ muội, sẽ không để xảy ra chuyện như ở Hắc Nhai Sâm Lâm nữa...” Nhắc đến chuyện cũ, ánh mắt Diệp Tuyệt Bạch hơi tránh đi.

Đường Nguyệt cảm thấy hắn thật nực cười: “Bảo vệ tốt đến mức suýt mất mạng luôn à? Tứ đại hộ pháp cũng chẳng ‘bảo vệ’ tôi tốt bằng anh đâu.”

Các đệ tử xung quanh nghe vậy đều cười rộ lên.

Nguyệt sư muội từ bao giờ lại nói chuyện hài hước thế?

Lại bị phản pháo, Diệp Tuyệt Bạch nghẹn họng. Hắn giận cô tại sao bây giờ lại trở nên lạnh lùng, cay nghiệt đến thế!

Chưa kịp mở miệng, Hải Vân — vẫn đang lén nghe trộm — bực tức vì thái độ của Đường Nguyệt, liền lớn tiếng:

“Cô chỉ là vật thế thân của Đào sư tỷ mà thôi! Chút chuyện ấy mà cũng không chịu làm thì môn phái giữ cô lại làm gì!”

Câu này trước đây Hải Vân thường dùng để kích nguyên chủ mỗi khi cô bị đối xử bất công, và lần nào nguyên chủ cũng nín nhịn mà gật đầu đồng ý.

Diệp Tuyệt Bạch khẽ mím môi, không phản bác lời Hải Vân. Dù nghe không êm tai, nhưng trong lòng mọi người đó là sự thật.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc